Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chỉ muốn làm ông xã của em

Chỉ muốn làm ông xã của em

Tác giả: Kim Tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322942

Bình chọn: 7.5.00/10/294 lượt.

anh ta!” Cô vừa nói chuyện, vừa thở ra mang theo mùi rượu.

“Được.” Khi một con ma men nói chuyện, nhất định phải đồng ý.

Vẻ thờ ơ lạnh nhạt bây giờ không nhìn nổi nữa, đứng lên đi tìm người khác chơi, khi kỳ đà cản mũi vừa đi, Kiều Y Yđã ngồi ở trên đùi so, ” O o, rất muốn ngủ.”

“Về nhà?”

Anh xoa huyệt thái dương của cô, cố gắng giảm bớt sự khó chịu của cô.

“Ừ.”

“Anh đi nói cho bọn họ một tiếng.”

“Ừ.”Căn phòng tối om, Sóc Phong mở đèn, ôm Kiều Y Y vào phòng ngủ, đặt cô trên giường, đắp kín mền cho cô, nhìn vẻ mặt trẻ con của cô thật lâu, anh hôn môi cô rồi mới rời đi.Trước khi đi, anh không khỏi sững sờ nhìn Hàm Tu Thảo đặt ở trên bệ cửa sổ, anh nghĩ tới lúc trước Tiên Nhân Chướng được để ở nơi đó, ánh mắt thoáng âm u.

“Này, anh ở lại đây đi!” Cô gái phía sau đột nhiên ôm lấy anh, cắt ngang hồi ức của anh.

Anh bị sợ một giây, sau đó ôm cô gáinhào vào trong lòng ngực mình, “Em đi đâu vậy?”

“Người ta không tìm được anh…”Kiều Y Y bĩu môi, giống như đứa bé ngây thơ, tựa đầu cọ xát ở trên ngực của anh.

“Sao không ngủ?”

Sóc Phong sờ sờ đầu của cô.

Ánh đèn màu vàng, cảm giác say dần dần tản đi, cô cúi đầu nhìn anh, phát hiện vẻ mặt của anh âm u,cả người cũng tản ra một mùi vị âm trầm, cô đưa tay vỗ vỗ mặt của anh, nhìn anh cau mày vì bị đau, cô xê dịch nhảy về phía trước, hai chân vòng quanh eo anh, cái miệng nhỏ nhắn màu hồng giương cao tìm kiếm anh.

Cô gấp gáp khiếnanh bật cười, nụ hôn của cô thưa thớt rơi vào trên trán anh, lỗ mũi, gương mặt, nhưng vẫn không tìm được cái miệng. của anh, đôi tay cô ôm lấy mặt của anh, bá đạo nói: “Không cho phép nhúc nhích!”

Sóc Phong buồn cười, chủ động dâng miệng lên, lấp kín môi cô, lưỡi của anh lập tức tìm đến cô, kết hợp đủ kiểu, khiến cho cả người cô không ngừng run rẩy.

Hơi thở của cô dày đặc hương vị thuộc về anh, anh kế sát cô, mút cô, hôn lên môi đến đau.

Kiều Y Y nhắm chặt hai mắt, lông mi khẽ run, không còn sức chống cự,giống như muốn hôn đến quên hết trời đất vậy, loại ham muốn này khiếncô rất yêu thích, nụ hôn mang theo sự tê dại.

Ngón tay của anh nắm cằmcủa cô, cô điềm đạm đáng yêu chống đỡ nụ hôn mãnh liệt của anh, anh không khách khí dây dưa với cô, thô lỗ khẽ cắn môi cô.

Nhiệt độ trong phòng chợt lên cao, hô hấp của anh trở nên dồn dập, bụng dưới có phản ứng, dục vọng nảy sinh mãnh liệt như dã thú.

Kiều Y Y vẫn còn ngại không đủ,đầu mơ màng công thêm canđảm do cảm giác say, tay của cô xuyên qua mái tóc đen dày của Sóc Phong, nắm đầu của anh lại, da đầu của anh tê dại một hồi, anh buông lỏng ra môi của cô, khàn khàn nói: “Cô gái, không muốn ngủ hả?”

Cô cười khanh khách không ngừng, chính là thích bắt nạt anh.

Anh cười, sờ sờ đầu của cô, “Ngủ đi, ngoan!”

Một lần nữa anh ôm cô trở lại giường, cô nắm chặt anh không buông, tiếp theo anh cởi giày, cùng nằm với cô ở trên giường, đôi tay ôm chặt cô, “Ngủ đi…” Trong lời nói của anh có chút bất đắc dĩ.

Trong lòng cô có một loại cảm giác kì lạ, nhưng mà hôm nay cô chơi như điên, cô mệt quá, cô không có thời gian suy đoán người đàn ông này đang suy nghĩ gì, cô mơ màng nhắm mắt lại.

Anh ôm chặt cô, hai mắt nhìn cô chằm chằm, trong mắt sâu không lường được.

Chương 4.1

Từng ngày từng ngày trôi qua, không có sóng gió gì, yên ổn như mặt hồ, có lúc Kiều Y Y cảm thấy hình như Sóc Phong im ắng quá mức, thì sẽ trong một lúc vui vẻ đưa cô ra ngoài chơi, cô nhất định sẽ chọn một nơi vô cùng náo nhiệt, ví dụ như hộp đêm.

Chỉ là ở hộp đêm, anh lại điềm tĩnh thành thạo như thường, Kiều Y Y dứt khoát bỏ qua.

Chủ nhật, bọn họ đi vườn thực vật, ở trong vườn thực vật, bọn họ xem đủ loại kiểu dáng kỳ lạ và thực vật bình thường.

Đi mệt, bọn họ lại ngồi ở trên ghế dài nghỉ ngơi, xa xa có một đám trẻ được thầy cô dẫn đi, vui vẻ líu ríu.

Kiều Y Y nhìn theo ánh mắt của anh, “Thích trẻ con sao?” Cô ở bên cạnh vừa uống nước, vừa hỏi.

“Không thích!”

Cô dừng động tác uống nước lại, cô ngạc nhiên nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói ghét điều gì như vậy, thật sự là cô rất kinh ngạc.

“Tại sao?” Cô buông ống hút ra, nghiêm túc nhìn anh chằm chằm.

Sóc Phong lại lặng lẽ nhìn đứa trẻ ở xa.

Có thật là không thích không? Kiều Y Y cũng không đọc được cảm xúc không thích nào trong mắt anh, hình như anh hơi kỳ lạ, nhưng mà những điều cô nói ra không có gì không đúng.

Cô cúi đầu nhìn, lại thấy anh uống trộm nước uống của cô, cô vỗ vào anh, “Muốn uống thì tự đi mua, tại sao uống nước của em?”

Anh mặt dày nói: “Uống nước cướp được rất ngon!”

“Anh đủ rồi đấy! Em còn chưa uống đủ!” Cô ngây thơ đẩy anh ra, chạy đi.

Hai người giống như những đứa bé không lớn, ồn ào không ngừng, giống như ngưng đọng lúc nảy chỉ là ảo giác của cô.

Mùa đông, cây đứng ở hai bên kêu xào xạc, lá rụng màu vàng như bươm buớm chết đi đánh mất khả năng bay lượn, lấy đường cong quỹ tích rơi vào cả vùng đất, dính vào bùn.

Sóc Phong cõng Kiều Y Y đứng dưới tàng cây, một mình nhìn lá rụng đến ngẩn người, khi Kiều Y Y trên lưng anh lấy nón xuống hỏi, “Đến nơi rồi?” Cô mệt mỏi vuốt mắt.

Anh lấy lại tinh thần, tiếp tục đi, Kiều Y Y quay đầu lại