hỉ nói ăn viên đan dược đó xong thì biến thành người phàm trần, nhưng không hề bảo con là sẽ có hình dáng xấu xí như thế này! Hu hu hu……..Con không muốn làm kẻ xấu xí ma chê quỷ hờn! Con muốn về nhà! Con muốn về Nhân Duyên điện!!!!!”
Một giọng nói cực kỳ uy nghiêm từ trên trời vọng xuống : “Con gái đẹp quá chỉ rước thêm họa mà thôi, ta chỉ tạm thời che giấu dung mạo trước kia của con đi, đợi con học thành tài quay về, dung mạo tức khắc sẽ hồi phục lại như cũ!”
“Nguyệt Lão gia gia!!” Tiểu Hồ Điệp vẫn muốn kháng nghị.
“Đi đi! Đi trải nghiệm cuộc sống ở dưới trần thế của con đi! Phải nhớ kĩ những lời ta đã dặn!”
Chương 2: Bang Chủ Cái Bang Lừng Danh Thiên Hạ
Giữa trưa hè oi bức, nắng nóng như đổ lửa, người đi lại trên đường cũng thưa thớt hẳn đi, thỉnh thoảng mới có vài người túm tụm dưới bóng cây hóng mát, tán gẫu dăm ba chuyện cho hết ngày. Đến cả mấy con chó cũng chẳng có sức đâu mà nhe nanh gầm gừ sủa, chỉ thè lưỡi ra thở hồng hộc trốn vào chỗ râm tránh nắng.
Bỗng có tiếng hô hoán từ xa vọng lại : “Tư Không Tiểu Mễ đến rồi! Bang chủ Cái Bang Tư Không Tiểu Mễ sắp tới thành trấn của chúng ta rồi!!!!”
Ngay tức khắc, cả cái trấn nhỏ ấy liền rộn lên như nhận được tin khiến người ta mừng vui tột độ, tất cả các cánh cửa đều mở toang, ai nấy đều thò đầu ra ngó về phía xa, không ít người nháo nhào chạy ra đường vây lấy người truyền tin háo hức hỏi : “Người đâu? Ngài ấy ở đâu???”
“Giờ vẫn còn cách thành trấn của chúng ta năm dặm, chẳng mấy chốc nữa là sẽ tới! Nghe nói là đến Lâm Tiên Lâu dùng cơm!!!”
“Thật thế à????” Vừa nghe thấy tin này xong, niềm vui liền hiện lên trên khóe mắt của mọi người. Cánh đàn ông thì lập tức bủa nhào đến Lâm Tiên Lâu, chen lấn xô đẩy vây lấy tửu lầu. Dù cho nắng nóng gay gắt, mồ hôi túa ra nhễ nhại cũng không hề rời đi nửa bước. Khuê nữ trong trấn mới đáng để nói hơn, bọn họ tất tả “gà bay chó chạy” tới lui trong nhà, cuống cuồng lôi bộ cánh áo đẹp nhất ra quàng lên người, tô tô vẽ vẽ sửa soạn trang điểm trước gương, xong xuôi đâu đó mới duyên dáng yêu kiều đứng trước cửa sổ, mừng vui thấp thỏm chờ đợi giây phút Tư Không Tiểu Mễ đặt chân vào thành.
Một thân hình bé nhỏ chen chúc giữa dòng người, suýt chút nữa thì bị họ kẹp ngộp thở, cô bé đó chính là Tiểu Hồ Điệp. Cô dùng hết sức bình sinh vừa chen vừa hét : “Cho qua một chút! Cho qua một chút! Á ui! Chân của tôi! Cho tôi qua nhờ với! Cảm ơn anh nha! Á ui!Taycủa tôi….” Chật vật mãi cô mới thoát khỏi dòng người đông như kiến đó, đứng dưới cây đại thụ vuốt ngực thở hổn hển : “Ta khinh! Tên Tư Không Tiểu Mễ đó là gì chớ? Vừa nhắc tới tên hắn là ai nấy đều như phát rồ!”
“Cô nương! Lão thấy cô nương không phải là người của Tư Không hoàng triều này rồi!” Một giọng nói già nua bất thình lình vang lên sau lưng khiến cô giật bắn cả người, thì ra là có một lão mù tuổi tác cao niên, chân tay đầy nốt đồi mồi đang ngồi ở đằng sau gốc cây. Lão nhe hàm răng đã rụng mất mấy cái răng cửa ra nói : “Tại Tư Không hoàng triều này, dù là người già bảy mươi tuổi đến trẻ nhỏ mới lên ba đều biết Tư Không Tiểu Mễ là ai!”
“Ồ?” Tiểu Hồ Điệp dấy lên tò mò : “Thế Tư Không Tiểu Mễ rốt cục là ai ạ?”
Xem chừng thường ngày rất ít người trò chuyện với lão, nay họa hoằn lắm mới có người chịu nghe mình ba hoa kể chuyện nên lão mừng ra mặt, phấn khởi nói : “Tư Không Tiểu Mễ là bang chủ Cái Bang đương nhiệm!”
“Bang chủ Cái Bang thì cũng là một tên ăn mày mà, có gì ghê gớm đâu ạ?” Tiểu Hồ Điệp không tài nào hiểu nổi.
“Khà khà! Tiểu cô nương! Bang chủ Cái Bang chỉ là một trong những chức danh của ngài ấy mà thôi! Ngài ấy còn có rất nhiều danh phận khác nữa. Nước chúng tôi là vương triều Tư Không, Tư Không là họ của hoàng thất, Tư Không Tiểu Mễ theo lý ắt phải là hoàng thân quốc thích trong triều. Phụ thân của ngài ấy là vương gia si tình nhất trong hoàng triều, mẫu thân ngài ấy là vương phi hoàn mỹ nhất hoàng triều. Ông ngoại của ngài ấy là đại tướng quân chưa bao giờ nếm mùi thất bại trên sa trường, sư thúc của ngài ấy là danh trù (đầu bếp nổi tiếng) đệ nhất thiên hạ. Ngài ấy là cháu nội được cưng chiều nhất của đương kim Thái Hậu, còn là đệ tử tâm đắc nhất của bang chủ Cái Bang tiền nhiệm, bang chủ bang phái lớn nhất trong thiên hạ!”
“Oa! Quả là có gia thế hiển hách!” Tiểu Hồ Điệp nghe xong thì rất đỗi ngạc nhiên.
Lão mù đắc chí cười khà khà, giống như đang vô cùng hãnh diện khoe đứa cháu đích tôn của mình vậy : “Không chỉ có gia thế đáng ngưỡng mộ, bản thân ngài ấy còn được liệt vào hàng “anh hào kiệt xuất” nhất trong thiên hạ. Nghe đồn rằng ngài ấy có diện mạo tuấn tú bất phàm, khí phách hiên ngang cao quý, võ công thiên hạ vô song, thông minh bậc nhất thiên hạ!”
“Ông à! Ông có nói quá lên không thế? Ông nói cứ như hắn là thiên hạ đệ nhất không ai bì được vậy!”
“Tiểu cô nương! Không phải là lão nói quá lên đâu! Là ngài ấy vốn dĩ đã giỏi giang như vậy! Cô nương đóan xem, ngài ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Có thể thành danh như thế, chắc là năm sáu mươi tuổi rồi ông nhỉ?”
“Ha ha ha ha ha!!!!” Lão mù cười phá lên : “Năm nay ngài ấy mới có hai mươi t
