Polaroid
Chàng giỏi nàng ngây (Xảo phu bổn tiên)

Chàng giỏi nàng ngây (Xảo phu bổn tiên)

Tác giả: Tam Mộc Mục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325685

Bình chọn: 9.5.00/10/568 lượt.

Vương Mẫu nương nương phái đến. Ngưu Lang và Chức Nữ vốn là một đôi phu thê vô cùng ân ái, mấy ngàn năm nay chưa từng to tiếng lần nào, nhưng hôm đó vì Ngưu Lang không thể nhận ra Chức Nữ nên cả hai đã cãi vã ỏm tỏi, vì việc này mà Chức Nữ đau lòng suốt ba tháng trời. Nước mắt không ngừng tuôn khiến cho sông trên trời suýt nữa thì dậy sóng nổi cơn đại hồng thủy. Cô nương nói xem, ta còn mặt mũi nào mà đi nhờ vả Chức Nữ khâu giúp nữa đây?”

“Vậy Vương Mẫu nương nương thì sao?”

“Lần trước Tiểu Hồ Điệp uống trộm bình Bách Hoa Lộ mà nương nương thích nhất……”

Nguyệt Lão lại khổ sở tuôn ra một tràng.

“Thái Thượng Lão Quân thì sao?”

“Mấy ngày trước Tiểu Hồ Điệp dạy cái gì đó khiến con vật cưỡi của ông ấy dở thói dở quẻ, từ hôm đó tới giờ, con súc sinh ấy vẫn chưa chịu cho Thái Thượng Lão Quân cưỡi….”

“Thác Tháp Lý Thiên Vương?”

“Tiểu Hồ Điệp nói xấu sau lưng ông ấy là “gia trưởng”, kết quả bị ông ấy nghe thấy……”

Xem ra những thần tiên có thể sửa quả cầu thủy tinh này đều bị Tiểu Hồ Điệp đắc tội hết cả rồi. Hồng nương vô cùng đồng tình thở dài : “Nguyệt Lão gia gia, nếu ngài không tiện ra mặt, vậy thì để tiểu nữ tìm người giúp ngài vá nó vậy!”

“Thật sao?”

“Thật ạ!”

Nguyệt Lão liền cười rạng rỡ : “Tài ăn nói của Hồng nương là giỏi nhất, có cô nương nói giúp, nhất định các tiên nhân khác sẽ ra tay giúp đỡ!”

Đang lúc Hồng nương định nhận những mảnh thủy tinh vỡ thì một nha đầu mặc áo tím hoảng hốt chạy vào : “Không xong rồi! Không xong rồi!”

Nguyệt Lão vừa nhìn thấy nha đầu đó đã quát lên : “Có chuyện gì thế? Tiểu Hồ Điệp! Ngươi lại gây ra họa gì hả?”

Tiểu Hồ Điệp bị dọa cho mất mật, vội rụt cổ đứng sang một bên, không dám hé răng nói nửa lời.

Nguyệt Lão sốt sắng muốn chết : “Ngươi mau nói cho ta nghe! Lần này ngươi lại đắc tội vị tiên nhân nào nữa hả?”

Tiểu Hồ Điệp nỗ lực lắm mới nặn được một nụ cười : “Lần này con không có ra ngoài gây họa!”

Nguyệt Lão thở phào : “Vẫn còn may. Ngươi nói đi, rốt cuộc là có gì không xong rồi?”

Giọng của Tiểu Hồ Điệp cất lên rất khẽ : “Cái lò luyện đan của Hồng nương tỷ tỷ bị con không cẩn thận làm tắt mất rồi!”

Hồng nương hét lên : “CÁI GÌ??”

“Chính….chính là lúc muội đi ngang qua phòng của Hồng nương tỷ tỷ thì thấy phòng của tỷ để mở, hơn nữa, lửa trong lò luyện đan của tỷ sắp tắt rồi, thế nên muội mới bỏ thêm than vào cho lửa cháy to hơn, ai ngờ, than càng nhiều lửa càng nhỏ, sau đó, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng tắt mất rồi!”

“Tiểu Hồ Điệp!!!!” Hồng nương giận run người : “Không có việc gì ai nhờ cô giúp hả? Than đó là than hàn băng ngàn năm, không giống như những lọai than thường khác, cô càng bỏ nhiều thì càng có tác dụng ngược lại!!!”

“Xin lỗi, muội không biết chuyện đó!” Thái độ nhận lỗi của Tiểu Hồ Điệp cực kỳ chân thành!

Hồng nương đau đớn không sao kể xiết : “Dưỡng Nhan Đan của ta!!! Dưỡng Nhan Đan ta vất vả luyện ba năm lẻ năm tháng, chỉ còn một tháng nữa thôi là có thể thành công rồi, nhưng lại bị cô làm tắt mất!!! Tiểu Hồ Điệp! Cô đền Dưỡng Nhan Đan lại cho ta!!!!”

“Vậy, vậy, vậy…..muội dùng ba năm sáu tháng luyện Dưỡng Sắc Đan cho tỷ có được không?”

“Là Dưỡng Nhan Đan, không phải Dưỡng Sắc Đan!!” Hồng nương ức phụt máu : “Cô nghĩ rằng dược liệu luyện đan có thể dễ dàng tìm được sao? Ta phải mất ba năm mới gom đủ số thuốc cần tìm đấy!!”

“Vậy vậy vậy phiền tỷ tỷ đợi thêm ba năm nữa!”

“Hừ! Dựa vào nha đầu vụng về hậu đậu nhà cô ư? Có mỗi việc thêm than vào lò cũng không làm nổi, còn nghĩ tới việc luyện thành đan nữa sao? Từ giờ trở đi, chỉ cần cô tránh xa ta ra một chút, ta đã cảm kích lắm rồi!” Dứt lời, Hồng nương giận đùng đùng bỏ đi.

Nguyệt Lão vội đuổi theo gọi với : “Hồng nương, vậy quả cầu thủy tinh của ta thì sao?”

“Họa do ai gây ra thì người đó chịu!”

Nguyệt Lão nhìn kẻ gây họa đang đứng lù lù trước mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt : “TIỂU HỒ ĐIỆP!!!!” Tiếng gầm có sức công phá cực kỳ mãnh liệt, truyền đến tận tai Thái Thượng Lão Quân, Thái Thượng Lão Quân bèn bấm tay tính toán : “Ừ! Sắp đến lúc rồi!”

Ba ngày sau, Nguyệt Lão gọi Tiểu Hồ Điệp lại, lão vuốt chòm râu dài hơn một thước của mình nói đầy thâm ý sâu xa : “Tiểu Hồ Điệp, con có biết trọng trách lớn nhất của ta trong Nhân Duyên điện là gì không?”

“Nắm quyền định đoạt nhân duyên của người phàm trần ạ!” Về việc này thì Tiểu Hồ Điệp không nói trật chữ nào.

“Con đến đây cũng lâu rồi, đã từng làm việc gì cống hiến cho trọng trách này chưa?”

Tiểu Hồ Điệp cẩn thận nghĩ lại, thường ngày mình toàn thừa hơi đi khắp nơi lo chuyện bao đồng, chẳng làm được việc nào liên quan đến quản lý nhân duyên chốn trần gian cả.

“Không có ạ! Con cũng rất muốn cống hiến chút sức mọn cho trọng trách này ạ! Xin Nguyệt Lão gia gia giao nhiệm vụ cho con ạ!”

Nguyệt Lão mừng khôn tả gật đầu : “Uốn cây từ thuở còn non, dạy con từ thuở con còn thơ ngây! Tiểu Hồ Điệp, nay ta phái con xuống trần gian một chuyến, con có đồng ý không?”

“Hạ phàm?” Tiểu Hồ Điệp khó hiểu : “Tại sao ạ?”

Nguyệt Lão ngẩng mặt lên trời than thở : “Haiz, con vốn chỉ là một con bướm nhỏ, chưa từng trải qua thất tình lục dục, sao có thể qu