Ring ring
Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324545

Bình chọn: 10.00/10/454 lượt.

NG 8: KẾT QUẢ XÉT XỬ: 7 NĂM TÙ GIAM

Huyết long?

Tử Thất Thất kéo áo xuống, nghi ngờ quay lại liền thấy khuôn mặt biến sắc của ông ta.

Không phải chỉ là một hình vẽ con rồng thôi sao? Sao lại bị dọa thành như vậy?

“Cô gái… thực xin lỗi… hình xăm của cô… tôi… tôi…không thể giúp cô tẩy.” Ông ta lắp bắp nói, dường như phải dốc hết sức lực bình sinh mới có thể nói hết câu đó.

“Tại sao?” Cô thật không biết“Không phải ông vừa nói có thể sao? Tại sao giờ lại nói không thể? Ông muốn đùa với tôi sao?”

“Tôi… tôi sao… làm sao dám… đùa… đùa cô.”

“Nếu như không phải đùa giỡn tôi vậy làm phiền nói hẳn ra, người Trung Quốc hẳn có thể nói được tiếng phổ thông”

Lão nhân lập tức ngậm chặt miệng, khúm núm cúi đầu cố gắng kiềm chế sự sợ hãi sau đó run rẩy hé miệng rồi lại ngậm lại.

Nói nhiều sai nhiều chi bằng không nói!

“Này, sao ông không nói gì?” Ông ta lại càng không nói lời nào, lòng hiếu kì của cô lại càng lớn.

“Vì sao hình xăm của tôi không thể tẩy? Chẳng lẽ con rồng này có ý nghĩa gì quan trọng sao?”

Ông lão đột nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn cô.

“Cô không biết sao?”

“Ông thấy bộ dạng tôi là biết sao?”

“Vậy… vậy…” Lão nhân băn khoăn.

“Nói mau!” Tử Thất Thất đột nhiên quát to, giống y như đang đóng vai chị cả của xã hội đen. Đương nhiên cũng có thể nói là lộ nguyên hình.

Ông lão bị dọa chấn động toàn thân buộc phải ngoan ngoãn mở miệng.

“Rồng là tượng trưng cho vương giả. Chỉ có người đứng ở trên cao mới có thể dùng hình ảnh rồng để nói đến bản thân mình, mà ở trong hắc đạo thì trên lưng sẽ có hoa văn hắc long. Mắt rồng có màu đỏ, bên trong miệng rồng có chứa long châu màu đỏ. Mà người như vậy chỉ có thể là biểu tượng cho toàn giới hắc đạo, là vương giả đứng trên vạn người. Còn hoa văn trên lưng là huyết long có mắt rồng màu đen, long châu màu đen đã nói lên thân phận người đó. Cô là… là…” Ông ta đột nhiên muốn nói xong lại thôi.

“Là cái gì?” Tử Thất Thất ép hỏi.

“Là người phụ nữ của đại ca xã hội đen!”

Tử Thất Thất sửng sốt.

Người phụ nữ của đại ca xã hội đen? Nghĩa là người phụ nữ của đại ca xã hội đen?

Người đàn ông kia là đại ca xã hội đen?

“Không thể nào!” Cô thì thào tự nói.

“Cô gái, cô tha cho tôi đi. Tôi thật sự không thể tẩy hình xăm này cho cô. Hình xăm này ngoại trừ người đã vẽ, ai cũng không thể động vào.”

Ông lão không ngừng thở dài xin lỗi vì sợ bản thân sẽ gặp phải phiền phức, còn Tử Thất Thất vẫn đứng chân tại chỗ.

Không ngờ rằng mình chọn bừa ai không chọn lại chọn phải đại ca xã hội đen. Loại may mắn cực kì nhỏ bé này không ngờ lại rơi vào cô!

Rốt cuộc đây là “vinh hạnh” hay là “bất hạnh” đây?

Cô chầm chậm xoay người muốn đi khỏi nhưng đột nhiên nghe được bản tin từ trong TV truyền ra:

“Trước tiên xin chúc sức khỏe tất cả mọi người đang xem chương trình. Vào tám giờ ba mươi lăm phút sáng hôm nay, người trẻ nhất đứng đầu tổ chức xã hội đen – Mặc Tử Hàn đã chính thức bị cảnh sát bắt. Nghe nói trong quá trình thẩm vấn, người thanh niên này hết sức phối hợp thừa nhận tội ác của mình cho nên đã bị lập tức áp giải tới tòa án. Cuối cùng phiên tòa đã đưa ra phán quyết: Mặc Tử Hàn 23 tuổi bị phán 7 năm tù giam kể từ hôm nay…”

Tử Thất Thất kinh ngạc nhìn Mặc Tử Hàn bị áp giải trong TV.

Bị phán vào tù? 7 năm?

Trời ơi, thế giới này thật quá nhiều điều bất ngờ.

Cô không những cùng đại ca xã hội đen ngủ một đêm mà còn trở thành người phụ nữ của phạm nhân.

Thần ơi, người, trò đùa này của người… thực sự quá lớn rồi!

CHƯƠNG 9: ĐỘT NGỘT XẢY RA TIN DỮ

Tử Thất Thất thất thần đi ra khỏi cửa hiệu xăm, không thể ngờ rằng mình chỉ muốn một đêm phóng túng thôi thế nhưng lại chọc phải kẻ thống trị giới hắc đạo.

Cô đúng là trúng được thưởng cực kỳ lớn.

Nhưng mà cái người đàn ông tên là Mặc Tử Hàn kia tại sao lại muốn lưu lại hình xăm này trên lưng người phụ nữ chỉ mới ngủ cùng một lần chứ?

Nhất thời có hứng? Hay vừa gặp đã yêu?

Phải… mà cũng có thể không…

“A…”

Thở dài một hơi, cô mệt mỏi đến mức không muốn suy nghĩ gì nữa, phải nhanh về nhà ngủ một giấc thật say.



Xế chiều

Tử Thất Thất về tới nhà cũng là gần tối nhưng khi bước vào nhà cô có cảm giác là lạ. Khắp nơi chỗ nào cũng có giấy dán màu đỏ, mấy người trong công ty vận chuyển cũng đang chuyển đồ vật trong nhà đi.

“Các người là ai? Các người đang làm gì?” Cô lớn tiếng chất vấn.

“Tử tiểu thư” Một người đàn ông mặc âu phục màu xám đi tới trước mặt cô, nở một nụ cười tươi cười chuyên nghiệp nói “Tôi họ Lý – là tài vụ được công ty phái tới. Rất xin lỗi phải nói cho cô biết một tin xấu, công ty cha cô đã chính thức tuyên bố phá sản. Cho nên nhà cửa cùng toàn bộ vật dụng trong nhà đều được đem đi bán đấu giá. Toàn bộ tiền sau khi bán hoàn toàn thuộc về công ty chúng tôi.”

Phá sản?

Tử Thất Thất vô cùng kinh hãi!

“Ba tôi đâu? Ông ấy ở đâu?” Cô không tin, cô muốn chính miệng ba cô nói.

Thế nhưng…

“Ba cô hôm qua sau khi nghe được tin này đã nhảy lầu tự sát!”

“Oạch” một tiếng như sét đánh ngang tai khiến cô hoảng loạn lùi về sau vài bước, không thể dừng lại. Cô kiên cường cắn