nuốt nước miếng, rất sợ chỉ một động tác nhỏ của mình thôi, ngực cô sẽ có phản ứng lên xuống, mà tay tay tay tay của cậu chủ, tay tay tay tay của cậu ấy đã bóp mạnh lên cặp bánh màn thầu của cô, cứ dao động lên lên xuống xuống khiêu khích gợi cảm trước mắt cô.
Còn chưa thoát khỏi trạng thái người thực vật, nụ hôn nồng nàn đã ập xuống, trong đầu cô chỉ còn hai con rắn nhỏ đang đan vào nhau, quấn riết lấy nhau, lúc cao lúc thấp, đất trời đảo lộn.
Nhưng ai mạnh ai yếu, ai thắng ai thua đã rõ ràng, con rắn nhỏ ngốc nghếch chậm chạp kia chẳng có chút lợi thế sân nhà nào, lúc nào cũng chẳng chuyên tâm chỉ muốn chạy trốn, nhưng bất đắc dĩ lần nào cũng thất bại, bị con rắn kia ngang tàng mạnh mẽ cuốn trở về tiếp tục chèn ép bắt nạt chà đạp không chạy đi đâu được, ép vào tận trong góc run rẩy, khóc ri rỉ.
Kĩ thuật hôn mê hoặc thấm vào cơ thể cô. Thật giống như đang nói với cô, không cần biết cô có phải người hầu không, cậu ấy vẫn có phản ứng với cô! Kiểu hôn đáng sợ này trôi tuột vào trong tim cô. Thật giống như đang nói với cô, không cần biết cậu ấy có phải cậu chủ của cô không, cậu ấy để ý tới cô!
Con rắn nhỏ đang sôi sục chiến đấu lại mở mắt ra, cậu chủ đang đè lên người cô, trước mắt cô là chùm đèn thủy tinh trên trần nhà, mà dưới người là – cái giường K-Size to vật vã của cậu chủ!
0//////0 Cậu chủ đè cô lên long sàng từ khi nào vậy? Động tác thuần thục kĩ thuật điêu luyện tới đáng sợ, khiến cô chẳng có chút đề phòng nào cả!
Đó không phải điểm quan trọng, quan trọng là – theo luật người hầu, sao cô có thể ngủ trên long sàng của cậu chủ được!?
“Cậu… cậu chủ! Không đúng với quy định rồi! Không thể hôn nữa!”. Đẩy tay cậu chủ ra, chạm ngay vào lồng ngực mịn màng của cậu ấy.
Không để ý tới cái tay lợi dụng sờ mó của cô hầu, cậu chủ thừa cơ cầm lấy tay cô xoa lên ngực mình, tự giác dâng ngực lên, chỉ hy vọng cô có thể sờ mó càng nhiều càng tốt, tốt nhất là để cô sướng tới mức đưa lưỡi ra hôn cậu. Chẳng thèm quan tâm tới cái quy định đạo đức vớ vẩn của cô, cậu nghiêng người muốn cởi bộ đồ người hầu đang miễn cưỡng mắc trên người cô ra.
>///////< Tự dưng cậu chủ lại cho cô xoa ngực cậu ấy! Cô vui lắm, nhưng mà, nhưng mà…
“Cậu chủ, không được mà!”.
Cô túm lấy cái quần lót sắp bị tụt ra, vặn vẹo nhảy xuống giường, lại bị bàn tay to của cậu chủ tóm được, ôm trở lại giường.
“Em dám nói tôi không được à?”. Con ngươi đen bắn ra tia lửa, không rõ là giận hay là ham muốn.
~~~~>////////<~~~~ Oan em quá, ý em không phải thế!
“Được hay không thử là biết!”. Cái này thì rõ rồi, là lửa ham muốn nhiều hơn một chút!
~~~>o<~~~ Nhưng mà, chuyện này thực sự không thể thử mà! Cậu chủ!
“Tại sao không thể? Chúng ta đã cưới nhau rồi!”. Là hợp pháp! Ai cũng không thể ngăn cậu hưởng thụ đãi ngộ của người chồng!
Nhưng, trong kết hôn giả không bao gồm luôn chuyện giường chiếu mà!
“Em không thể có ý nghĩ không đứng đắn với cậu chủ được!”.
“Vậy thì đừng có!”. Cậu cũng chẳng mong cô có, cậu có là được rồi!
Cái gì mà đừng có chứ? Cô hầu ngẩn người ra nghĩ.
Lần đó khi cầu hôn, cậu chủ cũng nói như thế, cưới không có nghĩa phải yêu cậu ấy, kết hôn với cậu chủ nhưng không có nghĩa phải yêu cậu ấy.
Cho nên, giờ cũng như thế.
Lên giường với cậu chủ nhưng không được có những ý nghĩ khác đúng không?
Cậu chủ kết hôn với cô chỉ vì thừa kế khách sạn, sao cô có thể lú lẫn quên mất thân phận của mình chứ!
“Cậu chủ, em biết đàn ông có khi khao khát ham muốn không có lý trí, nhưng em thật sự không có tư cách lên giường với cậu… không thì, cậu tìm người khác thử xem cậu có được hay không đi?”.
Vừa nói dứt câu, bầu không khí ấm áp ướt át ban nãy bay sạch, cô cảm thấy cơ thể cậu chủ đột nhiên cứng đờ, hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Còn lạnh hơn khi nghe câu nói “Chúng ta kết hôn giả” vô duyên của cô.
“Cô dám muốn tôi tìm người phụ nữ khác à?”. Đây đâu phải là lời một người vợ nên nói? Cô ấy không tự giác chút nào sao? Làm người hầu đến mức hỏng cả não rồi à?
“Cậu chủ… cậu cứ nhìn quanh tìm gì thế?”.
“Dây”.
=o=||| Cô lạnh cả lưng, có dự cảm không lành…
“Cậu chủ, cậu tìm dây làm gì?”.
“Treo cô lên”.
“…Treo…treo lên làm gì?”. Khẩu vị của cậu chủ nặng quá, thích chơi SM trói người sao?
“Đánh”.
=_=||| Cách trừng phạt thuần khiết quá!
CHƯƠNG 32 :DI CHỨNG SAU KHI LY HÔN
Cậu nghĩ rằng tìm người cứ ồn ã ríu rít như cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu thấy ồn ào quá.
Cậu nghĩ rằng tìm người cứ nhõng nhẽo bám lấy người như cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu thấy phiền phức quá.
Hóa ra, cô đơn không phải vì mình không có người ở bên, mà là vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.
Chương 32: Cậu chủ, trước đây cậu và cô ấy có gì với nhau?
Qua cái gương treo tường to to, Diêu Tiền Thụ nhìn mấy cái dấu đỏ đỏ trên lưng mình mà run rẩy không ngừng.
Nhớ lại vẻ mặt lúc đó của cậu chủ, cô vẫn còn thấy sợ.
Lần đầu tiên cô thấy cậu chủ giận dữ lạnh lùng hờ hững như thế, mặt giận tới mức đỏ bừng, môi mím chặt nhếch lên, thở phì phà phì phò.
Cậu đi xuống giường, đi đi lại lại trong phòng, xoay