Insane
Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327715

Bình chọn: 7.5.00/10/771 lượt.

sức mạnh thực sự của mình —— đây là chân lý của bọn họ.

“Các ngươi vốn chỉ ngồi nhìn chàng đi tìm cái chết … Không đúng! Các ngươi cầm dao kề cổ ép chàng phải chết! Chiến quỷ đều thức tỉnh như vậy, khó trách người trong bộ tộc các ngươi càng ngày càng ít! Đều bị chính các ngươi hại chết!”

Lệ Diêm giận tái mặt: “Tân tiểu thư, xin tiểu thư cẩn thận lời ăn tiếng nói.”

“Ta không nói gì ngoài ‘vẻn vẹn’ mấy lời cần phải nói.” Tân Mi nhìn thẳng vào y, “Thay vì ngươi giương cung bắn chết người của bộ tộc mình, chi bằng để công sức đó đi kêu tên tướng quân khốn kiếp, vô lại đang đứng trên đài cao kia thả thêm người ra giết địch đi. Nông binh suốt ngày gây náo loạn, chẳng phải là vì có một tên tướng quân chỉ biết ăn không ngồi rồi ở đây, sống chết mặc bay hay sao! Tướng quân cũng có loại giống như chè trôi nước nổi lềnh bềnh vậy hả?!”

Lệ Diêm quay đầu lại nhìn Bạch Tông Anh, giọng của nàng rất vang lại lảnh lót như vậy, chắc chắn Bạch Tông Anh nghe rõ không sót một chữ, bởi vì … Bây giờ khuôn mặt của lão xanh lét còn hơn cả rau cải, tức giận run run cả người.

“Mở cửa!”

Bạch Tông Anh nổi giận gầm lên một tiếng, tự mình cầm đại đao, nhảy lên lưng ngựa, dẫn theo một đội tinh binh chạy ra khỏi cửa quan ải. Hai ngàn tàn binh bên ngoài cửa đột nhiên thấy quân cứu viện, hơn nữa lại do Bạch lão tướng quân tự mình lãnh binh, sĩ khí bất chợt tăng vọt, trong nháy mắt cục diện xuất hiện sự chuyển biến kỳ diệu.

Ở xa xa Tư Lan nằm trên lưng Thu Nguyệt cũng lợi dụng thời gian rảnh rỗi tự bôi thuốc trị thương cho mình, sự khôi phục sức khỏe của yêu quái vốn rất mạnh mẽ, không bao lâu sau thì các vết thương đều ngừng đổ máu. Y phấn chấn tinh thần, xoay người nhảy xuống, múa may trường đao tiếp tục chém giết, thậm chí còn dũng mãnh hơn nhiều so với lúc nãy, chỉ trong khoảnh khắc đã đánh xung quanh tan tác không còn một mảnh.

“Đúng rồi, như vậy mới công bằng.” Tân Mi ôm cánh tay, nghiêm túc gật đầu.

Lệ Diêm nhìn nàng, rồi lại nhìn sự chuyển biến trong chiến cuộc phía dưới, đột nhiên nảy sinh một sự tôn kính khác thường đối với Lục Thiên Kiều — có thể chọn được một người vợ dũng cảm như vậy, mắt nhìn người của thiếu gia thật tuyệt vời.

“À, ờ… Tại hạ Lệ Diêm, là người của bộ tộc Lệ thị.” Y cung kính, lễ phép giới thiệu bản thân mình.

Khóe môi Tân Mi khẽ cong lên, nở một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời với y, một bàn tay lén lút thò vào trong bao, mò tới hai túi đựng tiêu bột, ớt bột vừa mua, trải qua một trận chiến với Lệ Mẫn, nàng cho rằng vào một lúc nào đó tiêu bột, ớt bột còn lợi hại hơn nhiều với so với phi đao và độc tiêu vốn phải được sử dụng bài bản.

Đang chuẩn bị rải ra theo gió, báo thù hành vi nhắm bắn vào chồng yêu của nàng, chợt nghe từ xa truyền tới một tiếng gào thét thê lương, kéo dài, giống như dã thú bị đẩy vào đường cùng, khủng khiếp hơn nữa là càng giống sơn tiêu (*) ngước mặt nhìn trăng tru thảm thiết, khiến người ta sởn tóc gáy.

*Sơn tiêu (ma núi) : Loài yêu quái một chân thường nói đến trong truyền thuyết.

Sắc mặt Lệ Diêm thay đổi trong nháy mắt, xoay người nhảy xuống lưng ngựa, chạy như điên về chiến trường phía trước.

Ặc, đã xảy ra chuyện gì sao? Tân Mi quay đầu ngựa lại, chỉ thấy Thu Nguyệt hoảng sợ vỗ cánh giữa không trung, một bóng người rơi thẳng từ trên lưng nó xuống dưới —— Lục Thiên Kiều!

Toàn bộ thế giới dường như chậm lại, hắn chậm rãi ngã trên mặt đất, sau đó … Chậm rãi đứng lên! Tư Lan đứng phía dưới múa may trường đao vui mừng phát điên lên, đánh đám nông binh bên cạnh sạch bóng không còn tên nào, vừa lăn vừa bò chạy vội tới bên cạnh Lục Thiên Kiều.

“Tướng quân! Ngài đã vượt qua biến kiếp?!”

Không có ai trả lời câu hỏi của y, Lục Thiên Kiều hơi hơi ngửa đầu, bùn đất dính trên nửa khuôn mặt hắn. Vẻ mặt của hắn trống rỗng mà đờ đẫn, đôi mắt hoàn toàn không có thần sắc, ngơ ngác đứng tại chỗ, giống như người đá, không hề nhúc nhích.

“Tướng quân?” Tư Lan nghi ngờ gọi hắn.

Ngay sau đó, một đôi mắt màu đỏ không chút thần sắc ngước lên nhìn y, Tư Lan chỉ thấy cổ họng của mình siết chặt lại, bởi vì bị hắn hung bạo dùng một tay bóp cổ nhấc bổng khỏi mặt đất. Yểm Nguyệt trường đao cầm trong tay bị cướp một cách dễ dàng, Tư Lan cố sức giãy dụa, cảm giác cả người bị ném thật mạnh ra ngoài, phần lưng của y nện mạnh trên mặt đất.

Chiến quỷ chưa thức tỉnh hoàn toàn đứng gầm rú, âm thanh thê lương xuyên qua toàn bộ chiến trường khiến tất cả mọi người không thể không nhìn về phía này.

Thanh trường đao quay cuồng trong gió rít, ẩn hiện những đường cong tao nhã mà lợi hại, trên thân đao vẫn còn vết máu tươi, từng giọt từng giọt nhỏ tong tong xuống mặt đất. Sắc mặt Lục Thiên Kiều không mang theo sắc thái nào, cầm theo thanh trường đao, giống như một mũi tên rời khỏi cung, vọt thẳng vào đám người kia.

Không có trình tự, cũng không phải mưu cao trí dày, cả người hắn giống như biến thành một thanh bảo đao lợi hại, đi đến đâu ở đó không có khả năng chống đỡ, hơn nữa — hắn không chỉ giết nông binh, mà ngay cả người của mình cũng không tha. Không ai có thể chống cự được Yểm Nguyệt trường đao như được man