, vừa ăn vừa nói: “Nếu ta nhớ không lầm thì ngày 9 tháng 8 là sinh nhật của thiếu gia phải không? Hôm nay đã là ngày 3 tháng 8, chỉ còn 6 ngày nữa.”
… Vậy thì sao? Hai tay Tư Lan run rẩy.
“Chuyện này có nói với một tiểu yêu quái như ngươi cũng chẳng có ích gì. Chiến quỷ vượt qua biến kiếp, thành công hay thất bại, chỉ chờ ở khoảng thời gian trước sinh nhật mười ngày. Đầu tiên là khôi phục xúc giác, sau đó là vị giác, thính giác, ngày sinh nhật thì cả năm giác quan đều khôi phục lại. Như vậy là đã thuận lợi vượt qua thời kỳ sức mạnh chiến quỷ thức tỉnh. Bây giờ ngay cả một trong năm giác quan của thiếu gia thôi cũng vẫn chưa có chút dấu hiệu phục hồi nào, chỉ sợ không phải là điềm lành.”
Sắc mặt Tư Lan trắng bệch, im lặng không nói được gì.
“Tóm lại, cứ chờ thêm mấy ngày nữa vậy.”
Lệ Diêm an ủi vỗ vỗ vai y, ăn xong chén cháo thì đứng dậy đi ra ngoài.
Nhưng đến ngày 5 tháng 8, Lục Thiên Kiều vẫn không có bất kỳ dấu hiệu thức tỉnh nào, lão tướng quân Bạch Tông Anh không thể nhịn được lại xông tới, nét mặt đầy phẫn nộ, chống nạnh nhìn Lục Thiên Kiều nằm trên giường như xác chết, giọng nói oang oang như sét đánh: “Hoàng thượng dám trông cậy vào tên bị thịt này đánh lui nông binh cho người sao?! Nếu ở vị trí này thì phải cố gắng hết sức hoàn thành nhiệm vụ chứ, nói ta giao hai ngàn binh mã cho hắn, thật sự không cam lòng chút nào!”
Tư Lan cúi đầu đưa một bức thư dán kín ra, nhỏ giọng nói: “Bạch lão tướng quân, lúc tướng quân còn cử động được, đã sai tại hạ viết bức thư này, dặn dò bảo chuyển cho ngài, mời ngài xem qua.”
Bạch Tông Anh cười lạnh nói: “Nói như vậy, nếu ta không đến thăm vị tướng quân cao quý này thì thư của hắn cũng không đến được tay ta sao? Phiêu kỵ tướng quân quả nhiên thật là uy phong.”
“Tại hạ đã cố gắng yết kiến Bạch lão tướng quân mấy lần, nhưng đều bị người khác ngăn lại, ngài là nhân vật quan trọng ở đây, tại hạ không dám lỗ mãng.”
Bạch Tông Anh bị Tư Lan nói mấy câu không mặn không nhạt, sắc mặt hiện rõ vẻ không chịu nổi nữa, giật lấy phong thư mở ra, vừa mới nhìn thấy sắc mặt đã thay đổi trong nháy mắt, lập tức đọc lại thật kỹ càng, khoảng chừng một lúc lâu sau lão xếp lá thư lại thành một xấp dày, bỏ lại vào bao thư.
“Hắn cho rằng Bạch Tông Anh ta là người như thế nào? Con nít con nôi mà cũng dám khoa tay múa chân!”
Lão đập thật mạnh phong thư trên mặt đất, xoay người bước đi, vừa đi vừa nói: “Phiêu kỵ tướng quân có diệu kế như thế, sao không tự mình ra trận ngăn địch lại? Bạch mỗ không dám tranh công với tướng quân, công lao to lớn như vậy, mời Phiêu kỵ tướng quân tự mình giành lấy đi.”
Tư Lan im lặng nhìn mọi người rời khỏi lều trại, quay đầu nhìn Lục Thiên Kiều, hắn vẫn chìm trong cơn ngủ say như trước, vẻ mặt bình thản, không có phản ứng gì với tất cả mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
Tướng quân như vậy làm sao ra trận giết giặc được?
Nhưng chiến trường vô tình, ngày hôm sau, hai ngàn viện quân của nông binh lại tới nữa, Võ Sảng dẫn theo năm ngàn người phá cửa thành, từ hơn mười dặm bên ngoài đã có thể nghe rất rõ tiếng chửi rủa khiêu khích. Bạch Tông Anh thật sự không chịu nổi nữa, kêu người mang tới hai bộ giáp sắt, sau đó chỉ nói một câu: hai ngàn binh đã chuẩn bị sẵn sàng, mời tướng quân lên ngựa.
Tư Lan nhìn hai bộ giáp rách nát đến phát ngốc ra, bây giờ y có thể gọi tướng quân ra nghênh chiến sao? Hiển nhiên là không thể! Đáng hận là hiện tại thân thể của tướng quân không khỏe, nếu như trước đây Bạch Tông Anh biết tướng quân lợi hại như thế nào thì hôm nay cũng không dám kiêu căng, ngạo mạn như vậy.
Y ngồi thừ ra nhớ lại tư thế oai hùng của tướng quân trước đây, bất chợt màn cửa bị người khác cuốn lên, Lệ Diêm xưa nay chỉ xuất hiện ở giờ Tuất lúc này đang bước vào, thấy Tư Lan ngồi đó, Lục Thiên Kiều vẫn nằm im lìm, bộ giáp sắt vứt chỏng chơ trên mặt đất, khuôn mặt còn chút trẻ con của Lệ Diêm lập tức trầm xuống.
“Mặc áo giáp vào, lên ngựa!” Giọng y lạnh băng.
Tư Lan vội la lên: “Tướng quân như vậy làm sao ra trận được?!”
“Ta không quan tâm, ngươi che chở cũng được, chống đối cũng xong! Hôm nay nếu lùi bước thì thể diện của bộ tộc ta đều bị hắn phá tan hết!”
Tư Lan rưng rưng nước mắt thay áo giáp cho Lục Thiên Kiều, sau đó khiêng ra ngoài, đợi đến khi ra khỏi lều mới huýt sáo vài tiếng, Liệt Vân Hoa đang nghỉ ngơi ăn cỏ ở phía xa xa lập tức ngự gió bay tới. Tư Lan dùng dây thừng cột chặt hắn trên lưng Liệt Vân Hoa, vừa làm vừa nhỏ giọng dặn dò: “Con trai ngoan, ngàn vạn lần đừng làm tướng quân ngã nhé! Gặp nguy hiểm thì lập tức bỏ chạy ngay đó!”
“Chỉ được thắng, không được bại!” Giọng nói của Lệ Diêm từ phía sau truyền tới.
Tư Lan quay đầu liếc y một cái, không nói gì cả.
Cái gọi là hai ngàn binh sĩ, phần lớn là những người người già yếu, thậm chí còn có cả đám bệnh nhân, mãi đến khi nhìn thấy Lục Thiên Kiều bị trói trên người Liệt Vân Hoa, cả đám người đó ai nấy đều lộ vẻ mỉa mai và vô cùng căm phẫn.
Tư Lan lạnh nhạt nói: “Tướng quân có lệnh: Lên đài cao, chuẩn bị đá tảng và dầu nóng!”
Không người nào động đậy.
“Tướng quân có lệnh: Lên đài cao, chuẩn bị đ