i vì bà ấy vốn không có tình cảm nên cũng không cần giải thích dài dòng. Giữa hai người bọn họ luôn luôn là như thế, chỉ cần một lời không hợp thì lập tức xông vào đánh nhau, ra tay không chút nương tình. Không ai muốn đập tan cái lệ thường này, bởi vì nếu không có nó nhất định hai người sẽ rất gượng gạo.
Hắn vốn định là, ít ra cũng phải tự mình đưa Tân Mi về hoàng lăng, rồi quay lại theo bà ấy về bộ tộc.
Nhưng đối phương lại tìm đúng khe hở này trong chớp mắt, xuống tay thành công với bà ấy.
Hắn nhớ đến ngày hôm đó trên đỉnh núi, giữa tuyết trắng bạt ngàn như hòa với ánh tà dương đỏ như máu, lần đầu tiên nhìn thấy biểu hiện thoáng qua trên khuôn mặt mẹ mình, không phải phấn chấn cũng không phải vui mừng, mà là nhớ lại những chuyện cũ đã khắc sâu vào trái tim gần như trống rỗng của mình, bà ấy ngay cả hối hận vì những chuyện mình đã làm cũng không thể được sao?
Nếu như, nếu như bà ấy không bộc lộ nét mặt như thế thì hắn cũng không đồng ý trở về bộ tộc xử lý chuyện của Hồ tộc.
Đây là lần đầu tiên hai người bọn họ gặp lại nhau mà không đánh nhau long trời lở đất, nhưng sau đó thì mẹ hắn không tỉnh lại nữa, đó cũng là lần cuối cùng.
Lục Thiên Kiều nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi.
“Ngươi đưa bà ấy về bộ tộc.” Hắn phân phó, “Đi ngay lập tức.”
Lệ Mẫn vẫn không thể tiếp nhận được chuyện này: “Thiếu gia, chẳng lẽ người vẫn quyết định ở lại đây, đánh trận cho tên hoàng đế ngu như lợn kia? Hay là vì Thiếu phu nhân?!”
Cây roi dài không một tiếng động vung ra, quất thẳng lên ngực y, Lệ Mẫn bay thẳng ra ngoài, xé rách tấm màn che cửa lều. Y hoảng sợ đứng lên, khóe miệng chảy đầy máu, nhưng không dám nói nửa lời.
“Lệ Mẫn, thứ nhất, ngươi không có tư cách chất vấn ta như vậy.” Lục Thiên Kiều thu cây roi dài lại, sắc mặt lạnh lùng nhìn y từ trên cao xuống, “Thứ hai, nếu ngươi dám dùng khẩu khí đối địch với Tân Mi như vậy một lần nữa, ta nhất định sẽ giết ngươi.”
Lệ Mẫn hoảng sợ nhìn đôi mắt hắn, con mắt màu đen bây giờ đang từ từ biến thành màu đỏ, một màu đỏ như máu, bên trong tràn đầy sát ý lạnh lẽo.
Y theo bản năng quỳ xuống, tỏ vẻ thần phục.
“Đưa bà ấy trở về, ta sẽ nhanh chóng trở về ngay.”
Lúc Lục Thiên Kiều trở lại lều tướng quân, Tân Mi đã tỉnh giấc, ôm chăn mền trợn tròn mắt đến phát ngốc, nghe thấy tiếng bước chân của hắn, nàng vội vàng quay đầu lại, trách móc: “Lục Thiên Kiều! Hơn nửa đêm rồi, chàng còn chơi trò gì mà bỏ đi mất tích như vậy!”
Hắn phủi phủi mấy bông tuyết trên người, cả người mang theo hơi lạnh ngồi xuống bên giường, vuốt ve mái tóc nàng: “Ta không ở bên cạnh, em ngủ không ngon giấc sao?”
Tân Mi trợn trắng mắt lên: “Em bị đói nên mới tỉnh giấc! Quần áo thì bị chàng xé nát rồi, nên không thể nào xuống giường hâm nóng thức ăn được!”
Hắn cười cười: “Ta sẽ hâm nóng lại, em ngủ tiếp đi.”
Bữa cơm ngày mùng một tháng giêng này, quả thực là vô cùng gian nan. Lúc Lục Thiên Kiều hâm nóng thức ăn trong hộp xong rồi bưng lên, chuẩn bị chén đũa đầy đủ, chính thức ngồi vào bàn ăn thì trời cũng sắp sáng.
Tân Mi cuộn tròn người trong chăn, nhắm mắt thì thào yếu ớt: “Ngon không?”
Nàng đói đến mức choáng đầu hoa mắt, cảm giác như nhìn thấy người mẹ đã mất nhiều năm của mình đang đứng trong bóng đêm thăm thẳm vẫy vẫy tay với mình.
Lục Thiên Kiều đặt thức ăn trên ngăn tủ ở đầu giường, múc một miếng thịt gà lên: “Há miệng nào.”
Quần áo của nàng bị xé rách tung toé, từ bên trong ra đến bên ngoài. Không có quần áo mặc, đành phải nằm yên trên giường, bỗng chốc hưởng thụ cảm giác được tướng quân đại nhân tự tay hầu hạ.
Một muỗng cải trắng, một muỗng canh cá, một muỗng thịt gà — Tân Mi vừa nhai một vừa mơ hồ hỏi hắn: “Đậu hủ đâu?”
Lục Thiên Kiều khó xử nhìn nhìn chén đậu hủ không còn hình dạng gì nữa, nó đã nát bấy ra rồi, trải qua lặn lội đường xa, lại rơi xuống vách núi cheo leo, rồi bị nấu đi nấu lại, rốt cục nó đã biến thành đậu nát trong tay hắn.
“Ôi, sao lại bể nát như vậy…” Tân Mi vô cùng thương tiếc.
Vẻ mặt hắn rất nghiêm túc: “Không sao cả, ta sẽ ăn hết.”
Nàng quấn chăn mền đứng dậy, thò đũa bới qua bới lại trong bát, rốt cục cũng nhanh tay lẹ mắt kẹp lên một miếng đậu hủ nhìn như là cái đầu, mặt mày hớn hở đưa đến bên miệng hắn: “Đầu vẫn còn ở đây, chàng mau ăn đi!”
… Vì sao cảnh tượng như này luôn lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy? Lục Thiên Kiều đờ đẫn nuốt miếng đầu đậu hủ xuống, đậu hủ của nàng, vĩnh viễn khiến hắn mất hồn như thế.
“Lục Thiên Kiều, chàng vẫn phải trở về bộ tộc Chiến quỷ sao?”
Lúc đang ăn cơm rất vui vẻ, thoải mái, nàng đột nhiên thuận miệng hỏi một câu.
Hắn dừng động tác đút cơm cho nàng, một lát sau mới nhỏ giọng đáp: “Ừ… Có chút chuyện cần phải giải quyết triệt để. Vì quá nguy hiểm, cho nên không thể mang em đi theo được.”
“Vậy khi nào chàng đi?”
“… Ngày mai ta sẽ đi.”
“Vậy là sáng sớm sao? Sáng sớm phải đi rồi?”
“Ừ.”
Một bàn tay ấm áp mà mềm mại bỗng nhiên chạm lên khuôn mặt Lục Thiên Kiều, hắn nhìn nàng khẽ mỉm cười: “Sao thế? No rồi sao?”
Tân Mi nhìn hắn chằm chằm một hồi lâu, cánh tay siết chặt lại, vòng qua cần cổ của hắn, chăn mền quấn trước ngực