đánh, phát động chiến tranh, chỉ dám cấu kết với nông binh, thỉnh thoảng đánh vài trận nhỏ, gây náo loạn để thăm dò thực lực.
Gió cuốn theo mùi thuốc súng, mùi máu tươi ập vào mặt, Lục Thiên Kiều nhắm hai mắt lại, cảm giác cả người đang run lên.
Hắn thích mùi vị này, cứ như vậy cầm theo cây roi dài, phóng ngựa rong ruổi trên chiến trường, giống như là giải phóng tất cả sức mạnh đang bị nhốt chặt trong lồng giam, vùng vẫy thoát khỏi tất cả mọi sợi dây trói buộc hắn, khiến cho mọi sự bất an lẫn buồn rầu được giải phóng hết, coi chuyện những người đó như không liên can gì đến mình.
“Đuổi theo! Một mạng cũng không tha!”
Liệt Vân Hoa hí lên, tiếng hí cao vút, tung bốn vó nhảy lên không trung, xông lên phía trước, dẫn đầu đuổi theo đám tàn binh. Cây roi dài màu đen giống như một cơn lốc xoáy, đi tới nơi nào là nơi ấy máu tươi bắn tung tóe.
Hắn chưa bao giờ có cảm giác yêu thích sự truy cùng giết tận giống như bây giờ, điều tiếc nuối duy nhất chính là đối thủ quá yếu ớt, mà bản năng của Chiến quỷ vẫn đang khao khát có thêm nhiều kẻ địch mạnh mẽ, hung bạo hơn nữa.
Trong lồng ngực có thứ gì đó cứng cứng chạm vào mặt trong của chiếc áo giáp, Lục Thiên Kiều vô thức móc ra — là con rối Thiên nữ đại nhân, trên khuôn mặt tuyệt đẹp dính một vệt máu, mơ mơ hồ hồ, nhìn không đẹp chút nào.
Hắn vừa cảm thấy xa lạ lại vừa quen thuộc, từ đáy lòng bất chợt nổi lên một tình cảm nhẹ nhàng, dịu dàng.
Ngày nào hắn cũng mang theo con rối này ra chiến trường, tất cả những chuyện trước kia hắn đều nhớ hết, chỉ có điều hắn không thể nào giải thích được vì sao bản thân mình từng có lúc yếu đuối và hoang mang như vậy. Vì sao hắn không thích đánh trận? Vì sao mỗi lúc rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại hay khắc rối một cách nhàm chán như vậy? Vì sao … Lại không muốn giết một cô nương mềm mại như một chú thỏ trắng kia? Không muốn giết đám tiểu yêu quái thô tục mà vô dụng kia nữa?
Hắn không giải thích được vì sao, nhưng trong đầu óc, thân thể luôn ghi nhớ như một mệnh lệnh tuyệt đối, mỗi khi sát ý dâng tràn, hứng thú giết người tăng lên, bất chợt nhớ về những ngày bình yên, không chém giết ở hoàng lăng, lập tức đem con rối ra ngắm nhìn, sát ý cũng dần dần bình ổn lại.
Liệt Vân Hoa không biết vì sao ông chủ đang ngồi trên lưng mình dừng động tác lại, nó nghi ngờ quay đầu lại nhìn, khẽ chạm cái mũi vào chân hắn.
“… Thôi, quay về.”
Lục Thiên Kiều cất con rối vào, quay đầu ngựa lại, đánh chuông thu binh.
Hắn không thích con rối này bị dính máu, hắn phải rửa nó thật sạch sẽ mới được, nếu không, nàng nhìn thấy sẽ giận. Nhưng có lẽ cả đời này, nàng cũng không bao giờ được nhìn thấy nó lần nào nữa?
Trong lòng hắn phảng phất một cảm giác đau đớn không thành lời, nhưng nhanh chóng biến mất không còn tung tích.
“Cô đã thấy rồi đó, bây giờ hắn sắp biến thành Chiến quỷ hoàn mỹ, hoàn toàn thay đổi thành một con người khác. Cô và hắn còn có thể nói chuyện, còn thấu hiểu nhau nữa không..”
Chiếc xe kéo lộng lẫy giấu mình phía sau đám mây, tên đại sư ôm cánh tay lắc đầu thở dài.
“Tốt nhất là đi với ta đến Hồ tộc, người nhà của cô cũng có người của bộ tộc ta coi chừng rồi, sẽ cùng qua đó với cô.”
Tân Mi chống cằm ngồi ở trước xe đến phát ngốc, hoàn toàn không nghe y nói gì.
Nhất định là Lục Thiên Kiều không được ăn ngon và nghỉ ngơi đầy đủ, mới mấy ngày không gặp mà mặt của chàng đã gầy xọp thế rồi, hai má chẳng có chút thịt nào, lại còn phong trần mệt mỏi, rất khó coi.
Đúng rồi, hình như chàng mới vừa xem con rối Thiên nữ đại nhân, thảo nào nàng tìm kiếm ở hoàng lăng bấy lâu nay mà không tìm ra, thì ra đã bị chàng cầm đi mất. Vậy mà cũng không thèm nói với nàng một tiếng, hại nàng khổ sở cả đêm.
Nàng sờ sờ trên người, con rối tướng quân đại nhân để ở hoàng lăng mất rồi, nàng không mang tới đây, trong chiếc túi chỉ có một con thỏ nhỏ điêu khắc bằng gỗ do Lục Thiên Kiều tặng nàng, lớn hơn phân nửa bàn tay, cái lỗ tai dài của nó bị nàng sờ bóng loáng đến mức soi được mặt người luôn rồi.
“Bên kia có vách núi cheo leo, ta muốn qua đó.”
Nàng chỉ vào vách núi dựng thẳng đứng phía đối diện quan ải Trường Canh.
“Cô muốn làm gì?” Đại sư nghi ngờ nhìn nàng.
“Đương nhiên là đi thăm chàng rồi!”
Tân Mi nhìn đến phát ngốc, dường như đang nhìn xem thử đường trở về.
… Nếu sớm biết cô nương này khó đối phó như thế, thì y nhất quyết không đồng ý nhận nhiệm vụ lần này!
Tên đại sư nhăn nhó, mặt xanh như tàu lá di chuyển chiếc xe kéo đến trên vách núi cheo leo ở phía đối diện, lại thấy nàng chẳng làm gì giống hành động bình thường mà mọi người hay dự đoán, chỉ bước xuống xe, ngồi dưới tàng cây vuốt ve con thỏ bằng gỗ kia.
Không phải muốn đến thăm Lục Thiên Kiều sao? Cô ta thăm kiểu này ư?
Đại sư chờ đợi đến mức phát chán lên, nằm ngủ gà gật trong xe, cứ nằm chờ đến lúc trăng lên tới đỉnh đầu, vầng trăng treo trên bầu trời giống như bị bầu trời che khuất khuyết đi một mảnh, nhưng vô cùng sáng, vô cùng trong, đáng tiếc nó không thể nào tròn vẹn được.
Tân Mi đột nhiên đứng bật dậy, tên đại sư lập tức mở mắt ra, thấy nàng bước đến bên vách đá, bắc hai ta