Teya Salat
Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326102

Bình chọn: 7.5.00/10/610 lượt.

húng ta sắp bắt đầu nhảy nhót cả trên lẫn dưới rồi đấy.”

Giọng nói xa lạ nhưng cũng có chút quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, Tân Mi ngẩng cổ, còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy cả người nẩy tung lên, cả người nàng lăn từ trên cao xuống thấp, rồi lại nẩy lên lăn vèo vèo trở về, tự động biến thành một hòn đá nhỏ lăn lông lốc.

“Núi… Núi lở?!”

Nàng vươn tay chụp những thứ có thể tóm lấy trong tầm tay theo bản năng, phía đối diện lập tức vang lên tiếng kêu đau đớn, bình tĩnh nhìn kỹ lại thì tên đại sư Hồ tộc kia đang khổ sở ngóc thẳng cổ lên – Mái tóc của y bị nàng tóm chặt lấy, mặt mày xanh lét.

Tân Mi bình tĩnh nhìn y, chớp chớp mắt. Y cũng chớp chớp theo vài cái.

Một bàn tay phất qua mặt y trong nháy mắt, lột sạch một lớp da… Ặc, một lớp da?!

Tên đại sư che mặt kêu rên: “Sức lực của cô có phải quá mạnh hay không?!”

Vừa nói xong y liền vuốt tay qua khuôn mặt mình, quả nhiên bên mặt trái sưng đỏ tấy lên, nhưng khuôn mặt kia hoàn toàn khác xa ban đầu, tuy vẫn là khuôn mặt tầm thường vừa nhìn thấy sẽ quên liền, nhưng mắt, mũi, miệng hoàn toàn khác biệt.

“Ôi, mặt ngươi…”

Tân Mi bước qua, không thèm để ý đến sự ngượng ngùng, thẹn thùng và sự chống cự yếu ớt của y, tách bàn tay đang che mặt của y ra, vô cùng nghiêm túc nhìn y chằm chằm lâu thật lâu mới nói: “Ngươi mang mặt nạ da người trong truyền thuyết!”

Tên đại sư khẽ ho một tiếng, hơi ngại ngùng nói: “Chính xác là mặt nạ, nhưng không phải da người đâu.”

Tân Mi bóp chặt da mặt y, ra sức kéo mạnh, mãi đến khi y liên tục kêu rên thảm thiết. Chỉ nghe “Soạt” một tiếng, một tấm mặt nạ rơi xuống, hiện ra khuôn mặt của người qua đường Giáp; lại “Soạt” một tiếng nữa, thêm một tấm mặt nạ rơi xuống, là khuôn mặt của người qua đường Ất.

Nàng lột xuống liên tục mười mấy tấm mặt nạ, nhìn chăm chăm vào khuôn mặt đó, cảm giác phía sau vẫn còn nữa, cuối cùng nàng ngừng tay lại không lột nữa.

“Ngươi quả nhiên không có mặt!” Nàng khiếp sợ.

Đại sư ngửa mặt lên trời lặng yên rơi lệ, không, y có mặt, y thực sự có mặt…

“Tạm thời không nói đến chuyện ta bị hôn mê, ” sắc mặt Tân Mi chợt hiền hòa, trở nên thương hại lại dịu dàng, tràn đầy sự ban ơn và nhẹ nhàng của người bề trên cao cao tại thượng, “Chỉ với việc ngươi không có mặt thôi, cũng đủ để ta không bao giờ bỏ trốn với ngươi rồi.”

… Y có thể nhảy từ trên xe xuống không? Có thể không? Có thể không?

Dưới người bỗng nhiên rung động thật mạnh, Tân Mi ngã lăn ra, lúc này mới phát hiện ra là hình như bọn họ đang ở trong chiếc xe kéo lộng lẫy, bất phàm kia, đồ vật trong xe đã lắc lư, lộn xộn, thành một mớ hỗn độn, mặt tên đại sư xanh lét như tàu lá chuối, cùng chung số phận lăn lông lốc qua lại trên mặt sàn xe như nàng.

“Xe này do ngươi điều khiển hả? Sao lại để cho nó di chuyển lắc lư như vậy?!”

Đầu Tân Mi va mạnh vào vách xe một phát, nhất thời đầu váng mắt hoa.

Tên đại sư chỉ biết cười khổ: “Phía sau có người đuổi giết, vào lúc này đừng đòi hỏi quá nhiều.”

Tân Mi dùng hết sức giữ người cân bằng ngồi dậy, đồng thời nắm được bệ cửa sổ, nhoài nửa người ra ngoài dò xét tình hình, phía sau đám mây mù mờ mịt trên trời cao thấp thoáng bóng dáng của mười bảy con linh mã đang đuổi theo, người ngồi trên ngựa hình như là mặc y phục màu trắng vô cùng mờ ảo, chiếc xe lại lắc lư dữ dội, bởi vậy nhìn không rõ chút nào.

Một trận gió lớn thổi qua, đám mây mù dày đặc bị thổi tan ra một chút, bóng dáng mặc y phục màu trắng kia hình như càng gần hơn.

Tân Mi nhìn thấy một đôi mắt màu đỏ.

Là người của bộ tộc Chiến quỷ!

Nàng vừa định giơ tay lên vẫy vẫy để chào hỏi thì bất thình lình người đó giương trường cung lên, tiếng xé gió bén nhọn đột nhiên vang lên, mũi tên phóng khỏi cây trường cung, bay thẳng về phía mặt nàng, điên cuồng lao tới.

Tân Mi lăn một vòng quay trở về, mũi tên kia bắn sượt qua thành xe, bắn nát một góc đầu xe bằng gỗ.

“… Là muốn giết ta sao?” Nàng không thể tưởng tượng nổi, thốt lên.

Tuy rằng nàng gặp nhiều người của bộ tộc Chiến quỷ tộc, nhưng bọn họ cũng là người nhà của Lục Thiên Kiều, dựa vào những kinh nghiệm trước đây nàng cũng biết tuy rằng bọn họ hơi hung hãn, cũng rất ít khi đến trước mặt người khác ra tay giết người như vậy. Hay là nàng lại đắc tội với mẹ chồng mà không biết?

“Dù sao cũng không phải giết ta.”

Chiếc xe kéo bị mấy con chim thiên đường kéo lắc lư mạnh hơn nữa, tên đại sư lăn đến bên chân nàng, dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc ngẩng đầu nhìn nàng: “Thật sự là ta tới cứu cô mà.”

“… Cho ta lý do trước.”

“Không thành vấn đề, nhưng… Phiền cô có thể bỏ bàn chân ra chỗ khác được không?”

Tên đại sư chỉ vào bàn chân nàng đang giẫm trên trán mình, chỉ biết cười khổ.

Sự thật rất đơn giản, năm Lệ Triều Ương hai mươi lăm tuổi thì thức tỉnh, trở thành Chiến quỷ hoàn mỹ trăm năm khó gặp, sau đó giết chết toàn bộ gia đình chồng, trên dưới một trăm người, lúc ấy Lục Thiên Kiều bị đưa về bộ tộc cho người của Lệ thị chăm sóc, cho nên mới tránh được một kiếp nạn. Hắn là người mang dòng máu lai hỗn tạp, vốn là ở vào thế yếu, người trong tộc đều cho rằng khi đại tiểu thư trở về nhất định sẽ giết hắn không