pacman, rainbows, and roller s
Cặp đôi siêu quậy

Cặp đôi siêu quậy

Tác giả: Yuuki Nguyễn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324384

Bình chọn: 8.5.00/10/438 lượt.

phiên toàn xét xử “Nguyễn Khả Luyện”.

Hắn áp mặt hắn lại gần mặt tôi. Chết tiệt ! Tim tôi như muốn nổ tung lên. Nó cứ đập “thình thịch – thình thịch”. Xui xẻo thế không biết !

– Cậu mà xích lại gần nữa là tôi báo công an bắt cậu đó nha ! – Tôi hăm dọa.

CHAP 52 : CUỘC THI …

Hắn không mấy để tâm tới lời tôi nói. Càng ngày càng xích lại hơn nữa. Cho đến khi, tôi không thở được nữa thì hắn mới xích ra. Chưa kịp la lên cầu cứu thì “chóc”, hắn lại đặt đôi môi ghẻ của hắn vào gò má xinh xắn của tôi. Thật tức chết mà !! Yaaaaaaaaa.

– Ai cho cậu tùy tiện đụng vào má tôi hả? – Tôi hét lên.

– Thích.

Lại là chữ thích. Sao tự dưng tôi thấy ghét chữ thích của hắn quá cà.

Tôi cười vui vẻ rồi nắm lấy tóc hắn và giật lia, giật lịa làm hắn ôm trọn gói giật của tôi. Đáng đời tên thích lợi dụng nhan sắc người khác.

Hắn không những không “khóc” mà còn cười khí thế mới đau chứ. Vậy là nát bét gò má cute của tôi rồi. Híc híc, sao hắn đáng ghét quá vầy nè? Huhuhu.

Bọn lớp tôi từ đâu bay vào rồi cười lăn lộn. Bực mình hết chỗ nói. Chính chúng nó tiếp tay cho con khỉ tàu lông lá này mà.

Cô cười, nói với nhỏ :

– Em với Ngọc trang điểm cho Ngân đi, xíu nữa là thi rồi. Thùy Anh, em lại cho Hồng trang điểm.

– Dạ. – Chúng tôi đồng thanh.

Sau một hồi quằn quại như con cờ hó dại, chúng nó thả tôi ra và bắt đầu suýt xoa :

– Em yêu. Làm người yêu anh nha ! – Nhỏ cười khì.

– Đừng mà. Theo anh nè. Anh đẹp trai hơn. – Ngọc cười.

– Tui chuẩn men hơn nè, theo tui đi ! – Thùy Anh cười vui vẻ.

Tôi chết cười với lũ này mất. Tôi biết là tôi “đẹp” mờ :D.

– Các em xong chưa? Tới giờ thi rồi. – Cô nói.

Nghĩ tới cái cảnh tôi phải cùng hắn lả lướt một vòng sân khấu, thật là quá kinh khủng khiếp !

Chúng nó lôi tôi như lôi một con vật. Hết đứa này cõng tới đứa khác cõng. Chúng nó còn dành nhau cõng tôi nữa chứ. Và kết quả .. cái mông của tôi : thêm một lần đau.

Vào hội trường, tôi choáng ngợp, mém xíu nữa là chết ngất ngây vì vẻ đẹp của cái sân khấu này rồi. Một dàn bong bóng đủ màu sắc. Hình trái tim, hình bông hoa được tô đậm màu sắc bằng những ánh đèn nhiều màu. Vì là hội trường nên trong đây rất rộng, có sức chứa cả ngàn học sinh. Bên trong và bên ngoài được cách biệt bằng nhiều cánh cửa cách âm.

Tôi như đắm chìm vào vẻ đẹp huyền ảo ở đây. Chúng tôi vào phòng chuẩn bị, tiếp tục tán gẫu với nhau. Có lẽ đó là cách duy nhất để tôi không thấy hồi hộp.

Tiếng nhạc nhẹ vang lên. Thầy Khôi lên giới thiệu. Các lớp thi nhau trình diễn những tiết mục thật đặc sắc. Ai cũng rất xinh đẹp trong bộ váy hay bộ quần áo của mình. Chỉ có lớp tôi thì toàn là xanh, xanh, và xanh. Nhìn như mấy cây đèn giao thông màu xanh vậy.

– Và sau đây là cặp đôi của lớp 11a3, xin các bạn cho một tràn pháo tay !!! – Thầy Khôi nói.

Một tràn pháo tay vang lên. Tim tôi đập liên hồi. Điều tồi tệ sắp xảy ra rồi !!!

Hắn nắm lấy tay tôi. Tôi cảm nhận rất rõ hơi ấm tay hắn truyền nhanh vào tay tôi. Hắn mỉm cười trấn an :”Không sao. Có tôi ở đây rồi. Đừng lo”.

Nghe câu nói của hắn, mọi sự hồi hộp tan đi hết.

– Cố lên ! – Bọn lớp tôi cười.

Tôi nhẹ mỉm cười. Cùng hắn tiến lên sân khấu.

Hắn dìu tôi đi. Lúc này đây, vẻ mặt của hắn trông rất đáng yêu. Một chút lạnh lùng pha một chút trẻ con. Tôi như chết lặng bởi vẻ đẹp của hắn.

CHAP 52 : CUỘC THI …

Nhìn xuống sân khấu. Tôi mém xíu là té luôn rồi. Bọn lô la lớp tôi, tay cầm bùm bum la hét khí thế. Tôi muốn chui xuống lỗ trốn ngay và luôn ý. Thiệt là xấu hổ hết chỗ nói.

Kết thúc phần trình diễn thời trang. Một tràn pháo tay vang lên khắp hội trường. Chúng tôi đứng lại, nghe lời nhận xét của ban giám khảo.

– Chân em sao thế? – Thầy hiệu trường hỏi tôi.

– Dạ .. em bị té. – Tôi cười xuề xòa.

– Nói chung thì phần thi của hai em rất dễ thương. Một chút ngọt ngào, một chút đáng yêu. Chúc mừng hai em ! – Cô hiệu phó cười.

– Cảm ơn cô. – Tôi và hắn đồng thanh.

Tôi và hắn cúi đầu chào mọi người rồi vào trong. Tôi thở phào nhẹ nhõm, qua được vòng 1 rồi, hura, quẩy thôi =))).

Bọn lớp tôi ùa vào. Chúng nó luôn miệng khen ngợi tôi và hắn. Nhỏ bảo :

– Good dog =))).

– Dog đầu mày. – Tôi mắng yêu.

Cả đám cười vang. Tôi sẽ luôn trân trọng phút giây này. Phút giây vui vẻ của lứa tuổi học sinh. Nó thật đẹp phải không?

Hừ, để xem … tiếp theo sẽ là vòng năng khiếu. Thú thật chứ tôi chả có năng khiếu gì ngoài việc đánh đấm và đá banh cả.

– Mày định thi gì? – Nhỏ hỏi tôi.

– Tao á hả? Chưa biết. Ngoài đánh đấm rồi đá banh, mày xem tao còn năng khiếu gì không? – Tôi cười sảng khoái.

– Đúng vậy, chả có năng khiếu gì. – Nhỏ cười.

– Tui biết tui hông giỏi bằng mấy người. – Tôi vờ dỗi.

– Hihi, nói chứ mày cũng có năng khiếu đó !

– Năng khiếu gì?

– Đá đểu người khác.

Nhỏ nói làm bọn lớp tôi cười sằng sặc. Tôi quê 180 độ, quay sang hừ lạnh với hắn.

– Hay là tụi bây nấu ăn đi. – Ngọc vừa cười vừa nói.

– Nấu ăn? – Tôi hỏi lại.

– Được đó. Mày nấu ăn tuyệt cú mèo luôn ! – Nhỏ cười.

– Ờ thì … không biết … chưa kịp mua nguyên liệu gì hết, với lại tao cũng không biết nấu món gì thì được. – Tôi nhún vai.

– Vậy hát đ