Cặp đôi siêu quậy

Cặp đôi siêu quậy

Tác giả: Yuuki Nguyễn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324082

Bình chọn: 7.00/10/408 lượt.

ọng là … Huy thích Oanh. – Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của nhỏ. Nhỏ ngượng ngùng đáp trả.

Đêm đó, cả hai con người cùng chung một nhịp đập. Đều lỗi nhịp vì đối phương. Hạnh phúc, cái cảm giác hạnh phúc bao trùm lên họ. Họ tựa đầu vào nhau, cả hai cùng theo đuổi giấc mơ của mình nhưng đều có chung ý nghĩ đó là sẽ bảo vệ, che chở, bên cạnh đối phương mỗi ngày.

– Hứa với Huy chỉ thích mình Huy thôi nhé.

– Ừm. – Oanh mỉm cười với nỗi hạnh phúc mà nhỏ đang nếm trãi.

“Bức tranh thiên nhiên thật đẹp, bởi vì có hoa và lá.

Thêm vào giai điệu trở thành bài ca viết riêng dành tặng cho Oanh.

Huy hứa Huy sẽ cố gắng để Huy trở thành bạn trai thật tốt và …

Là một người chồng cho Oanh điểm tựa vững chắc, trong cuộc sống.

Nụ hôn đầu tiên ta trao mang theo tất cả tình yêu ngọt ngào.

Huy không quan tâm cuộc đời, nó đang đổi thay ra sao.

Cuộc sống của Huy là Oanh, vì Oanh trong Huy là tất cả <3

Huy chỉ mún nói Huy yêu Oanh nhiều nhiều nhiều lắm đó bà xã". - Hắn rap một đoạn

ca khúc ngắn. Giọng hắn trầm ấm, mang lại cho nhỏ cảm giác hạnh phúc.

"Nhớ tiếng nói ấm áp thân quen ngày tháng qua.

Từng giờ và từng giây qua Oanh vẫn luôn yêu Huy thôi.

Để rồi những ngày trôi qua, thật lòng này chẳng mong xa Huy đâu người có biết không lòng này.

Mong Huy sẽ mãi luôn bên cạnh Oanh.

Vì Oanh đây chất chưa tiếng yêu nhẹ nhàng ...

Huy ơi hãy mang tình yêu đến bên đời Oanh

Và hãy nói Huy luôn yêu Oanh ....

Tựa muốn ánh nắng chan hoà lời ca yêu thương ...

Ngày từng ngày trôi qua Oanh vẫn chất chứa sâu trong lòng.

Cùng Huy bay đến với muôn ngàn vầng trăng trên cao và mãi luôn bên Oanh nhé Huy :")" -

Giọng nhỏ cao vun vút, êm dịu, nhẹ nhàng nhưng đi sâu vào lòng hắn làm hắn ngây người vì giọng hát tuyệt vời của nhỏ. Khẽ ôm nhỏ vào lòng, ánh mắt toát lên vẻ yêu thương :

- Love you.

Nhỏ mỉm cười, nụ cười hạnh phúc đọng trên môi nhỏ. Cả hai cùng ngồi ngắm trăng, nghĩ về tương lai của cả hai. Đêm đó, cả hai đã thuộc về nhau. Họ dành cho nhau những lời nói dịu dàng, những nụ hôn nhẹ nhàng và cả sự quan tâm lẫn nhau.

Cả hai mãi mãi sẽ thuộc về nhau, và rồi tay trong tay đi trên con đường hoa nở rộ, xây dựng hạnh phúc riêng của hắn và nhỏ.

CHAP 14 : ĐÀN CHỊ HỐNG HÁCH.

– Huraaa, ra chơi rồi, tụi mình đi ăn đi. – Tôi cười.

– Đi thôi ! – Nhỏ và Ngọc đồng thanh.

Thế là cả ben siêu quậy, à không, đúng hơn là tập thể siêu quậy 11a3 sắp xuống canteen phá hoại, sát thương “người vô tội” nữa đây …

Chúng tôi vừa hạ cánh an toàn thì một ben đàn chị, trên mặt ít nhất cũng phải một kí phấn dày cộm, khinh khỉnh đi tới, hướng về chỗ chúng tôi đang ngồi.

Dường như thấy hắn, Thành Huy và Duy Lâm, một đàn chị nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi với cặp mắt không mấy thiện cảm, giọng điệu nhão như cháo :

– Em nhớ chị không?

E hèm, hình như tôi gặp bà thím này ở đâu rồi thì phải. Trông vẻ mặt kiêu ngạo, dáng đi lả lướt, giọng điệu nhão nhè nhão nhẹt, ăn mặc thì hớ hên, chân đi đôi giày cao gót không dưới 5 phân, …

A !! Hình như là bà thím đụng độ với tôi hôm chủ nhật. Hmm, oan gia ngõ hẹp.

– Cái thân hình ục à ục ịch như chị mà sao em không nhớ? “Thon gọn”, “mảnh mai” nhìn y như con két, miệng líu líu lo lo không ngừng.

– Mày …

– Nè bà thím, thím đã lớn tuổi rồi thì ở nhà để “con cháu phụng dưỡng” đi, đứa nào bất hiếu để thím đi lung tung quậy phá người ta vậy? Thím cũng già rồi, bôi bôi trét trét như vậy không sợ người ta cười cho sao? – Nhỏ nhe răng cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp.

Cả canteen như nín thở xem trận chiến không có hồi kết thúc này, vậy mà nghe nhỏ phán một câu xanh rờn, mọi người không nhịn được nữa và phá lên cười nứt nẻ làm cả đám đàn chị tức xịt máu mũi, phùng mang trợn má nhìn tôi và nhỏ.

– Tụi bây im hết cho taooo. – Một đàn chị thứ hai lên tiếng.

Cả canteen thôi không cười nữa. Không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng hẳn.

– Sao lại phải im? – Ngọc nhếch môi. – Bà thím có quyền gì? Ăn ở không rồi kiếm chuyện chọc phá người ta sao? Dư hơi !

– Con khốn, mày được đấy, xem ra nó. – Bà thím chỉ tôi. – Mày. – Chỉ nhỏ. – Và mày chờ bị đuổi học đi là vừa.

Cả canteen nín bặt, chỉ còn nghe thấy tiếng lá xào xạt, tiếng gió thổi vi vu, tiếng cười khúc khích của lớp tôi.

– Sắp bị đuổi tới nơi mà còn cười được. – Bà thím hống hách nói với giọng điệu ngạo mạn.

– Thôi đủ rồi ! – Hắn quát lớn.

– Cậu có lộn không dạ? Bà thím đó hăm dọa tụi tôi đó. – Nhỏ lườm hắn.

– Từ nãy tới giờ là bà chị kiếm chuyện trước, bà chị có xích mích với ai thì giải quyết đi, có cần phải làm mất thời gian hai bên không? – Duy Lâm nhếch mép tạo ra đường cong hoàn mỹ làm cả canteen rung động.

– Em … – Bà chị ấp a ấp úng, mặt đo đỏ. Nói gì thì nói chứ bà chị này lớn hơn chúng tôi 1 tuổi mà xưng em có lạ lắm không ta ?

Tôi nói :

– Tôi ở đây, có trả thù thì nhắm vào tôi đây nè.

– Em có thù với nhỏ đó, mấy anh đừng nhúng vào được không? – Bà thím đó nở nụ cười man rợ.

– Được rồi, tùy chị vậy. – Hắn nói, mắt nhìn về hướng khác.

Nhỏ kéo tôi lại, thì thào vào lỗ tai tôi :

– Mày đừng làm gì mạnh tay quá, bả chịu không nổi đ


Insane