Old school Easter eggs.
Cặp đôi siêu quậy

Cặp đôi siêu quậy

Tác giả: Yuuki Nguyễn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324104

Bình chọn: 7.5.00/10/410 lượt.

tiền. Nhìn dãy số dày đặc trên cái bill mà tôi không khỏi rùng mình. Hắn không quan tâm và rút trong ví ra một số tiền khổng lồ.– Phung phí quá. – Tôi nói.– Có về không? Hay ở đây rửa chén?– Về mà. – Tôi nhoẻn miệng cười.Chúng tôi nhanh chóng rời khỏi nhà hàng. Đang ngồi trên xe thì tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi nhấc máy :– Alô.– Bà xã đang đâu vậy? Tao đến nhà tìm không có. – Đầu dây bên kia hỏi tôi.– À..đi ăn thôi.– Với ai hả? Thằng Phong phải không?– Ơ..đâu..có đâu, thấy chán nên đi ăn thôi. – Tôi ấp úng.– Vậy tao nói với hai bác là …– Thôi mà, tao về liền đây.“Tút tút”Tôi cúp máy, mặt hơi nhăn lại. Hắn nhìn tôi, hỏi :– Cậu sao vậy?– Đồ chết bầm. – Tôi nói nhỏ.– Cậu nói ai chết bầm hả heo lai rùa, muốn tôi vứt cậu xuống xe không?– Ơ .. tôi có nói cậu sao? Ờ mà nè, sao cậu cứ kêu tôi là heo lai rùa hoài vậy hả? Tôi ăn đâu có nhiều, chỉ là không được ít thôi mà. – Tôi bĩu môi.– Vậy sao cậu kêu tôi là sao chổi? Thôi, để cho công bằng, tôi với cậu sẽ chơi trò chơi.– Trò gì?– Ai kêu sao chổi hoặc heo lai rùa trước thì thua, và người thắng sẽ tự do xử phạt, thứ 3 tổng kết, ok? Còn 1 phút nữa, trò chơi chính thức bắt đầu.“Sao chổi”“Heo lai rùa”“Sao chổi”“Heo lai rùa” “Sao chổi”“Heo lai rùa”“Sao chổi”“Heo lai rùa”– Hết giờ. – Hắn cười đểu.Cùng lúc đó, chiếc xe mui trần bóng nhoáng dừng lại trước cửa nhà hắn. Tôi bước xuống xe, miệng lẩm bẩm :”Tên sao chổi chết tiệt, ngươi đi chết đi”.– Hahahahhaa. Cậu vừa nói gì?– Tôi … tại tôi thấy sao băng vừa xẹt qua nên kêu nhầm sao chổi thôi mà. – Ngượng ngịu, tôi đáp.– Đừng có giở trò, 1-0 nhé. – Hắn đanh giọng nói. – Cậu về nhà đi, đừng có mà nhớ tôi đến phát điên đó, heo lai rùa à– 1-1. – Tôi giơ tay hình chữ V, cười lớn.Hắn tức xịt khói nhưng không làm gì được. Tôi cười đểu nhìn hắn rồi dong thẳng. Vào nhà, tôi đã thấy Duy Lâm, nhỏ và ba mẹ tôi ngồi trò chuyện rôm rả. Tôi cười, cúi đầu chào ba mẹ.– Con kia, đi đâu giờ này mới về hả? – Nhỏ hỏi với bộ mặt nghiêm nghị làm tôi không khỏi buồn cười.– Dạ thưa má ba, em đi ăn đó má tư, em lên phòng được chưa má chín? – Tôi phá lên cười.Nhỏ nhào vô chọc lét tôi làm tôi ngã người, cười khí thế, nằm dưới sàn và cười chẳng khác nào người mới được xuất viện. Tiếng cười giòn tan, tiếng trò chuyện rôm rả, tất cả tạo nên một khung cảnh rất sinh động.Nhỏ và Duy Lâm chào ba mẹ tôi rồi “dắt” nhau về nhà.Nằm ịch lên phòng, tôi mỉm cười khi nhớ lại bộ dạng trẻ con của hắn. Nụ cười kèm theo cái má lúm đồng tiền làm tôi thấy vui vẻ hơn.Một ngày thật đẹp, rất đẹp. Trong tâm trí tôi, bây giờ, chỉ vỏn vẻn cái tên của hắn “TRẦN THANH PHONG”.

CHAP 12 : THÌ RA LÀ CẬU – PHẠM NGỌC LAN.

Cái dế yêu của tôi reo inh ỏi khắp phòng. Tôi bật dậy, bất giác mỉm cười hài lòng với cuộc sống hiện tại. Thật thú vị khi bên cạnh tôi có ba mẹ, hắn, nhỏ, Duy Lâm và những đứa bạn cực kì cute.

Tôi bước xuống giường, vén màn cửa. Bầu trời hôm nay thật thoáng đãng, trong xanh một màu xanh thẳm, những tia nắng tinh nghịch, vài làn gió thổi nhè nhẹ. Hứa hẹn hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời, tôi tin như thế.

Thôi nghĩ ngợi mông lung nữa, tôi bước vào wc, làm vscn xong, tôi bước ra. Thoang thoảng một mùi hương bạc hà hòa quyện cùng mùi vị của gió làm tôi cảm thấy dễ chịu hắn.

Thứ tôi đang mặc trên người là bộ đồng phục của trường. Tự nhiên tôi thấy “yêu” bộ váy này quá (chắc là vì hắn). Áo trắng tay lửng, cổ áo thắt cà-ra-vát, váy đen, tuy đơn giản nhưng trông nó dễ thương lắm. Bên cạnh đó, tôi mang vào chân đôi giày bata màu tím cổ cao, mái tóc dài buột cao, khoác lên người chiếc ba lô màu tím. Trông tôi chững chạc như một người trưởng thành vậy.

———————————————-

Vừa bước vào, cả lớp nhìn tôi như một con thú lạ, miệng cười cười. Tôi thấy khó hiểu nhưng cũng mỉm cười đáp trả.

– Đại ca xinh quá. – Bảy lé nói, mặt đo đỏ.

– Ngân nhà ta ra dáng thiếu nữ vãi. – Nhỏ xuýt xoa.

– Tính đốn tim tao à, bà xã? – Duy Lâm cười hiền nhìn tôi.

– Ơ…

Quay sang hắn, tôi nhìn hắn với con mắt hình viên đạn, hắn cười, nụ cười làm biết bao nhiêu đứa con gái mê tít.

– Sao chổi chết bầm, cười gì mà cười. – Tôi bực mình, thốt ra từ không nên nói, định rút lại thì đã quá muộn, tôi đành cắn răng chịu đừng, híc híc.

– 2-1. – Hắn cười đểu.

“Hừ, để ta xem mi còn vênh mặt được bao lâu, cái tên sao chổi đáng ghét”

– Cậu còn nhớ lần cậu bị nhốt trong thư viện không? Tôi biết ai rồi, Phạm Ngọc Lan làm đó.

– Cậu không nói chắc tôi cũng quên mất. – Tôi nói.

– Xử nó đi. – Nhỏ cười, toát ra sự lạnh lùng vốn có.

– Ừ. – Chỉ một từ ngắn gọn thôi, cũng đủ biết sát khí từ người nhỏ, hắn, Duy Lâm, Thành Huy, Mỹ Ngọc, và cả lớp toát ra làm người tôi lạnh buốt, lạnh lạnh sống lưng làm sao ấy.

(Ngọc là bạn thân của tôi và nhỏ).

*Ra chơi*

Thế là cả đám lớp tôi hùng hổ kéo qua lớp 11a1. Vừa trông thấy tôi, đương kim vô địch hot dog ủa lộn hot girl đã cuống quýt lên thấy rõ. Tôi mỉm cười, cơn giận trong đầu bóc khói nghi ngút, chỉ chút nữa thôi, chút nữa thôi nó sẽ phát tác và tôi sẽ đánh Ngọc Lan chết mất.

Nhỏ nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của tôi, nhỏ rùng mình :”Mày bình tĩnh, tao xử cho