pacman, rainbows, and roller s
Cấm tình

Cấm tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327574

Bình chọn: 10.00/10/757 lượt.

chỉ có như vậy, buổi tối, tôi mới có thể ngủ, mới không phải chịu sự dày vò của lương tâm.

Từ ngày đó về sau, liên tục suốt mấy hôm, tôi cả ngày lẫn đêm đều không ngủ được, hễ mở mắt ra là lại nhìn thấy khuôn mặt u oán của cô giáo và Qua Nhan. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu vẫn không ngừng vang lên tiếng thét chói tai cùng tiếng khóc thê lương của hai người đó!

Sau đó, tôi mới phát hiện ra rằng, chỉ có làm cho mình mệt mỏi thì tôi mới không tiếp tục suy nghĩ miên man, mới có thể giải thoát, thân thể qua mỗi ngày cũng dần suy sụp. Tôi không sợ, chết đối với tôi mà nói chính là sự giải thoát, nhưng tôi lại sợ Tinh Vũ không có ai chăm sóc, cục cưng… vẫn biến thành một sự ràng buộc, dứt bỏ không được!

“Chị Trương…” Tôi muốn nói nhưng lại thôi, nhìn khuôn mặt thân thiết của chị, tôi vẫn không thể nói thành lời. Quên đi, rời đi vào lúc này, thứ nhất, sợ là cục cưng đi đường xóc nảy nhiều quá sẽ không tốt cho cơ thể, hai là biết đi nơi nào tìm được người hiền hoà lương thiện như chị Trương đây? Có lẽ, Đường Diệc Diễm tìm không thấy nơi này, thậm chí, hắn bỗng nhiên nghĩ thông suốt rồi, không đến tìm chúng tôi nữa? Hy vọng này tuy là rất nhỏ, nhưng tôi vẫn không khỏi mong chờ một sự may mắn trong tâm tưởng!

“Nào, ăn nhiều một chút, đây…” Chị Trương lại tiếp tục gắp thức ăn cho tôi, khuôn mặt tươi cười trong suốt!

Trong nôi, con cũng đã an ổn ngủ say, tôi thở dài, vẫn là… Vẫn là tạm thời ở đây vậy! Có lẽ không cần lo lắng, có lẽ mọi việc sẽ không nghiêm trọng như tôi nghĩ!

Tôi quay đầu, ngơ ngác nhìn con. Tinh Vũ, mẹ thực sự mong chờ con mau khôn lớn, mẹ rất sợ, sợ sẽ mất đi con, sợ nhìn thấy người đó, nhìn thấy cha con!

Những tháng ngày bình thản cùng với cảm giác lo lắng không yên chậm rãi qua đi. Đã một tháng, sự phòng bị của tôi gần như đã thả lỏng, có lẽ Đường Diệc Diễm ở thành phố kia vốn dĩ không có gì là không làm được. Nhưng ở đây, thế lực của hắn căn bản là không thể chạm đến, cũng có thể, hiện tại Giang Minh đang làm cho hắn ứng phó không nổi, còn cả vị hôn thê trước đây của hắn nữa, người bị hắn lợi dụng sau đó liền một cước dứt bỏ. Cho nên, chúng tôi có phải sẽ có những ngày an bình hay không?

Cuộc sống bây giờ không phải rất giàu có, mỗi ngày cơ bản chính là ở trong nhà, rồi đến công ty làm việc, Nhưng cho dù không bằng cuộc sống cơm no áo ấm trước kia, những ngày tháng vui vẻ như lúc này, hết giờ làm lại trở về nhà, đùa nghịch cùng con, trò chuyện với chị Trương, dọn dẹp nhà cửa cũng dần trôi qua. Trừ những cơn ác mộng vào nửa đêm, tất cả đúng ra mà nói vẫn rất tốt. Cho nên, có đôi khi tôi thật sự sợ thời khắc màn đêm buông xuống, thường thường vẫn là mở to mắt đến tận lúc bình minh, thật sự là không thể quên được, không thể!

Chương 16

Hôm nay, là ngày lĩnh lương, tôi mua đồ ăn ngon hơn, tâm tình vui vẻ về nhà , xa xa chợt nghe thấy tiếng khóc “ô ô”, có phải Tinh Vũ hay không, tôi sợ tới mức chạy vào trong nhà, chị Trương đang nghe điện thoại khóc, còn con ở trong nôi ngủ, tôi nhẹ nhõm thở ra, tiếp theo nhìn về phía chị Trương, nhíu mi “Chị Trương!”

“Tiểu Phi……” Chị Trương lúc này hình như đang nói chuyện điện thoại, hai mắt đẫm lệ nhìn tôi”Tiểu Phi!”

Ôm thân mình run run của chị Trương, tôi không biết làm thế nào để trấn an cảm xúc của chị ấy, đã xảy ra chuyện gì?

“Chị Trương, xảy ra chuyện gì ?”

“Là…… Là con của chị…… Con của chị ở trường học đã xảy ra chuyện!” Chị Trương nức nở “Vừa rồi, chủ nhiệm lớp của nó gọi điện thoại cho chị, nói…… Nói con của chị ở trường học té xỉu , kết quả…… Kết quả kiểm tra…… Là…… Là…… Bệnh máu trắng!” Lúc chị Trương nói xong lời cuối cùng đã muốn hoàn toàn khóc không thành tiếng!

Bệnh máu trắng!Đầu óc của tôi choáng váng,ung thư!

Như thế nào…… Như thế nào chuyện đáng sợ như vậy lại xảy ra trong gia đình của người phụ nữ hiền lành như vậy!

“Chị Trương!”

“Làm sao bây giờ , Tiểu phi, chị chỉ có đứa con này a, ba nó mất sớm, chị thật vất vả nuôi lớn nó…… Dũng Sĩ của chị , nó thành tích tốt như vậy…… Tiền đồ…… Tiền đồ của nó……”

“Chị Trương , không nên gấp gáp !” Tôi gắt gao ôm chị, bệnh máu trắng! Phải làm sao bây giờ , làm sao bây giờ! Gia đình chị Trương làm sao có thể tri trả tiền thuốc men đắt như vậy !

Mà tôi…… Tôi có năng lực gì giúp chị ấy, báo đáp chị ấy đây……

“Tiểu Phi!” Nghe chị Trương khóc đến tê tâm liệt phế, trái tim của tôi như bị bóp chặt, hiện tại…… Hiện tại…… Chỉ có hắn có thể cứu con của chị Trương, nhưng …… Tôi trăm phương nghìn kế thoát đi, hiện tại…… Phải trở về sao? Trở về cái lồng đó?

“Dũng Sĩ , con tôi, ba nó em thực xin lỗi anh !”

“……”

“Chị Trương, chị ở chỗ này chờ em một chút!” Tôi giúp đỡ chị ngồi xuống, đi đến điện thoại, đứng thật lâu, cuối cùng, tôi cầm lấy điện thoại, vừa muốn bấm dãy số, lại nghe đến ngoài cửa vang lên tiếng ô tô, trực giác , biết…… Chuyện tôi lo lắng đã xảy ra, nhưng lần này điều đó không quan trọng, dù sao tôi không phải cũng đang muốn tìm hắn sao?

Đặt điện thoại xuống, tôi nhấp hé miệng, bình tĩnh xốc lên bức màn ở cửa, bước vào sân, quả nhiên nhìn thấy một thân ảnh cao lớn từ trong