không có, xụi lơ nằm trên giường, mơ mơ màng màng ngủ…
Không biết qua bao lâu, trong phòng bỗng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm chạp. Tôi tỉnh, nhưng cũng không muốn mở to mắt, hai chân bất giác co lên, gập về phía trước ngực, ngón tay túm chặt chăn đệm, cảm giác có chút ánh sáng của đèn khẽ loé lên, sau đó có tiếng nước vang lên trong phòng tắm. Diệc Diễm đã trở lại, tôi hơi hơi mở mắt ra, liếc nhìn kim đồng hồ trên tường đang chỉ mười hai giờ hơn, đã trễ thế này rồi sao? Mỗi ngày, anh đều vất vả như vậy ư?
Không biết có phải vì bất an không ngủ được hay không, đầu óc tôi có chút đần độn, một động tác rất nhỏ đã tác động làm đau nhức khắp tứ chi, tôi lơ đãng thoáng nhìn vùng bị sưng đỏ chỗ khuỷu tay, đó là vết thương lúc tôi giãy dụa… Tôi nhanh chóng đưa tay vào trong chăn, bao bọc khắp người, lúc này, đèn phòng tắm chợt tắt, lòng tôi run lên, vội nhắm chặt mắt lại. Bây giờ tôi không có dũng khí đối mặt với Diệc Diễm, càng sợ bị nhìn thấu sự chột dạ của bản thân mình. Nếu nhìn anh, tôi sẽ nhịn không được mà bật khóc, Diệc Diễm biết, nhất định sẽ giận chó đánh mèo tất cả mọi người, tất cả những người vô tội. Vốn dĩ, hạnh phúc của chúng tôi chính là được tạo lập trên sự hy sinh của người khác, tôi không muốn tiếp tục mang trên lưng sự áy náy!
Một lát sau, tôi cảm giác được giường hơi lõm xuống, mùi sữa tắm trên người Đường Diệc Diễm lan đến mũi tôi, bàn tay ấm áp của anh tuần tra tới lui trên hai má của tôi. Cuối cùng, môi anh nhẹ nhàng chạm lên trán tôi, cảm giác cực nóng làm cho tai người ta cũng phải nóng lên theo. Ngón tay anh xẹt qua cánh môi của tôi, giây tiếp theo, giường lại giật giật, anh không nằm xuống mà là đứng dậy, nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ. Tôi lén lút quay đầu, gian phòng nhỏ liên thông với phòng ngủ toả ra một chút ánh sáng mỏng manh, chỉ cần tôi ở nhà, Diệc Diễm đều có thói quen ở đó làm việc.
Nhưng muộn như vậy rồi, anh còn không nghỉ ngơi sao? Mọi khi tôi đều sớm ôm con đi vào giấc ngủ, căn bản không rõ Đường Diệc Diễm nửa đêm còn làm việc, đèn trong phòng mở ánh sáng rất yếu, cẩn thận nghe mới có thể cảm nhận được những âm thanh “xoát xoát” lật giở văn kiện và tiếng gõ bàn phím rất nhỏ. Tất cả đều mềm nhẹ như vậy, anh không muốn quấy rầy tôi!
Mắt tôi trống rỗng nhìn lên trần nhà, mặt gương chỉ còn in lại bóng đen của một mình tôi, nhớ tới đêm tân hôn…
Diệc Diễm, thật sự rất muốn tất cả cứ dừng lại như vậy, không cần tranh đấu, không cần nghĩ…
Khóe mắt dần ẩm ướt, tôi lén lút lau đi, dễ dàng rơi lệ như vậy, có phải muốn nói rằng đã đem nước mắt của cả một đời người lưu xong rồi, sau nãy chỉ còn lại cười vui?
Diệc Diễm… Chúng ta sẽ có tương lai sao? Có sao?
oOo
Ngày đó qua đi, lại qua vài ngày nữa, trong lòng vốn dĩ buộc chặt lại bởi vì không có gì khác thường mà dần dần lơi lỏng. Tuy rằng lời Giang Minh nói vẫn không ngừng quanh quẩn, nhưng tôi vẫn cố khuyên bảo chính mình, có lẽ đó chỉ là một hình thức phát tiết của hắn. Về phần Đường Tỉ Lễ, hắn không hề xuất hiện, gần như hoàn toàn biến mất. Sự nghi hoặc làm cho tôi hoang mang không thôi, nhưng từng ngày trôi đi, tôi trở nên càng cẩn thận so với trước kia, căn bản không hề đi ra ngoài. Muốn đi cũng cố hết sức đi cùng Diệc Diễm. Sau khi trải qua chuyện như vậy, tôi muốn bảo vệ thật tốt cho bản thân mình và con. Đó cũng chính là giúp Diệc Diễm san sẻ ưu sầu , tôi không muốn mình trở thành gánh nặng, thành chướng ngại vật của anh. Dù sao, anh thật sự rất vất vả!
Cho nên mỗi ngày cứ như vậy hoảng loạn qua đi, tuy rằng rất do dự, nhưng ít nhất cũng được bình tĩnh, cho đến khi…
“Lễ tang?” Tôi không thể tin nói khẽ vào điện thoại, những thanh âm bi thương đứt quãng ở đầu bên kia vang lên. Trong đầu tôi là một mảnh đục ngầu, không thể nào tin được, dại ra ngồi ở sô pha, tôi… Đây là di động của cô giáo, cũng là người thân của cô, người phụ nữ đó nói cho tôi biết… nói cho tôi biết cô giáo… đã qua đời!
Đất trời như xoay chuyển, sao có thể, sao có thể… Nước mắt bất giác chảy xuống, tôi nghẹn ngào hỏi địa chỉ, lập tức ngắt điện thoại. Muốn tôi phải chấp nhận, phải tin tưởng như thế nào đây? Cô giáo… cô giáo đã qua đời?
Sao có thể, sao có thể! Sao có thể khiến tôi tin một sinh mệnh vẫn đang sống bỗng nhiên không còn? Không phải lần đầu tiên đối diện với cái chết, là vì thân nhân bên cạnh đã mất đi không ít, trái tim dường như đã trở nên chết lặng. Vậy mà khi tôi nhìn chăm chú vào di ảnh của cô giáo trên dàn tế lễ, tim giống như bị dao cắt, nước mắt rốt cuộc cũng không kìm được mà rơi xuống. Trong khung ảnh, khoé miệng của cô vẫn nở nụ cười như trước đây, vậy mà cơ thể đã lạnh lẽo nằm đó. Đây… vẫn là người mới mấy hôm trước còn vui sướng nói với tôi, sẽ cùng người âu yếm xa chạy cao bay sao? Giờ phút này, vì cái gì cô lại lạnh băng nằm ở nơi này? Vì cái gì lại đột nhiên như vậy? Vì cái gì?
“Diệp tiểu thư!” Tiếng gọi nhẹ nhàng vang lên sau lưng, tôi xoay người, người phụ nữ trước mắt này tôi chưa từng quên, là chị của cô giáo, cũng là mẹ của Việt Phong, tôi và bác ấy đã gặp mặt nhiều năm trước, đúng vào ngày Việt Phong qua đời.