o. Hoa đành im bặt, để nụ hôn đó cứ chiếm lấy mình.
Gã đàn ông đó nhìn vào căn phòng.
Tuyệt nhiên không một tiếng động gì.
Hắn ngó nghiêng chỉ nhìn thấy cái tủ cũ. Cái tủ bẩn thỉu đó thì chắc chẳng có gì, vả lại lũ đó có vào cũng phải phát ra tiếng động gì đó. Đằng này hắn căng tai cũng không nghe thấy gì.
Hắn hậm hực bỏ đi.
Tiếng hắn văng vẳng:
“Mau đến công ty báo cho bà Kiều Duyên!”
Và tiếng nổ xe vang lên, tất cả đã đi hết.
Nghe vậy Vân Hoa liền lập tức đẩy Hoàng Duy ra rồi mở tủ chạy ra ngoài. Hoàng Duy bị đẩy ra thì cũng bất ngờ nhưng rồi cũng đã hiểu. Cô không bao giờ chấp nhận hành động đó của anh…
Hoa chạy ra thì cũng thấy Cao Phong và Bảo Long.
“May quá, hai người không sao chứ?”
“Không sao là tốt rồi! Mau rời khỏi nơi này, Hoàng Duy, đi thôi!”
Cả hai vội ra ngoài. Trời vẫn mưa rất to. Cao Phong đưa cho mỗi người một cái áo mưa và hỏi Vân Hoa:
“Có hai cái xe thôi, em đi xe anh hay đi xe Hoàng Duy để còn liệu cho Bảo Long nữa!”
Hoa buồn rầu:
“Em sẽ đi xe anh!”
“Vậy lên đi!”
Hoa ngồi lên xe của Cao Phong, nhìn Bảo Long đi đến chỗ xe của Hoàng Duy. Cô nhìn thấy ánh mắt Hoàng Duy thất vọng tột cùng, cảm giác trong cô lại muốn khóc như những hạt mưa.
Xe Cao Phong phóng vút đi…
Bảo Long nói với Hoàng Duy:
“Anh, mau đi đi chứ!”
“Ừm…” – Hoàng Duy thở dài.
Anh định lên xe thì bỗng điện thoại reo. Giọng một cô gái vang lên:
“Hoàng Duy, tôi là Kiều Nga đây…!”
Story 4
Cao Phong đưa Vân Hoa về nhà. Cô bước xuống xe, chào anh rồi định đi vào thì anh gọi:
“Này em cầm lấy đi!”
Cô quay lại và thấy chiếc điện thoại của mình trên tay Cao Phong. Anh nói:
“Hoàng Duy đã giữ cho em đấy, nhưng có vẻ cậu ta muốn tránh mặt em nên nhờ anh giữ hộ.”
“Cám ơn anh…” – Cô buồn rầu nhận lấy điện thoại.
“Ừm em vào nhà đi, mưa to rồi! Vả lại không được nói gì cho bố mẹ em đó nhé, bọn anh phải nói dối bố mẹ em là em đi cùng bạn bè chứ nếu không thì…”
“Em biết rồi, anh cứ đi đi!” – Cô mở cửa nhà.
“Này khoan!”
“Sao?”
“Giờ anh không còn có tình cảm gì với em nữa, nhưng anh vẫn mong muốn em được hạnh phúc. Anh không biết em thế nào, nhưng em có biết không, Hoàng Duy yêu em rất thật lòng.”
“…”
“Em đừng làm cậu ấy buồn nữa được không?”
“…”
“Thôi em vào nhà đi, anh không muốn gây rắc rối cho em nữa! Đừng suy nghĩ nhiều nhé!”
Và rồi anh phóng xe đi. Để lại cô gái trẻ đứng dưới màn mưa đang trắng xoá đất trời. Nước mắt cô rơi lúc nào không hay, gương mặt Hoàng Duy lại hiện ra trước mặt. Cô giật mình vội lau nước mắt.
Vì những giọt nước mắt này mà anh yêu cô…
Vì những giọt nước mắt này mà chính cô cũng không biết phải làm sao để dũng cảm gặp lại anh…
Trong khi những giọt nước mắt khi ấy cô khóc vì Mạnh Duy, vì khi biết Mạnh Duy bị bệnh tim, chỉ là Hoàng Duy vô tình nhìn thấy mà thôi…
Sao cô lúc nào cũng yếu đuối như vậy chứ? Đừng có khóc nữa! Đừng có để cho Hoàng Duy phải đau lòng vì cô nữa! Chính Mạnh Duy cũng đã nói với cô là không muốn cô khóc mà.
Nghĩ đến Mạnh Duy, Hoa lại nhớ ra hôm trước đang gọi điện cho anh thì bị bắt cóc đi. Cô vội chạy vào nhà, lên phòng mình và giở điện thoại ra. Không hề có một cuộc gọi nào của anh, tưởng anh phải gọi cô nhiều cuộc lắm chứ. Cô vội gọi điện cho anh.
Giọng nói ấm áp của Mạnh Duy vang lên:
“Vân Hoa, em đã xong việc rồi sao?”
“Anh nói gì vậy?”
“Chẳng phải em nói em bận sao? Anh không gọi điện cho em vì biết em bận nhưng em biết anh nhớ em đến mức nào không?”
“Em nói em bận á?”
“Em nhắn tin cho anh còn gì?”
“À thì vâng…” – Hoa đành gật đầu nhận tạm dù không hiểu gì cả.
“Hoa, ở đây chán lắm em biết không? Nhưng cái dự án này anh không biết đến bao giờ mới làm xong nữa. Anh muốn được gặp em, có được không?”
“Gặp em ư? Kiểu gì đây?”
“Em lên mạng đi, chat Yahoo ý!”
“Ôi dào em làm gì có nick anh?”
“Ghét em nhất đấy, ở bên anh bao lâu mà không biết nick anh hả? Nick anh là mdv3vh (nick bịa, đừng có ai add hay chơi đểu là lập luôn ra đấy)”
“Hả? Nick quái gì mà chẳng có nghĩa gì cả!”
“Đồ ngốc! “md” là Mạnh Duy, “vh” là Vân Hoa.”
“Còn “v3″ là gì?”
“Em quay ngang chữ “v” ra là biết ngay!”
Hoa suy nghĩ một lát rồi bật cười, hoá ra “v3” là “<3", đó là hình trái tim (nhìn dọc <3 là biết ngay mà). Cái nick tưởng chẳng hiểu gì ấy hoá ra là "Mạnh Duy yêu Vân Hoa", nghe sao mà cảm động thế? Mà gã Mạnh Duy này có phải teen nữa đâu mà dùng cái nick "khủng" thế, cái kí hiệu <3 chỉ dành cho teen thôi.
Cô bật máy tính, add nick anh vào. Lập tức nick anh sáng luôn, anh đang trực ở đó mà.
"Rốt cuộc là em bận cái gì vậy?"
"Ôi giời chưa chào hỏi gì đã hỏi câu này à?"
"Cần gì chào hỏi? Lắm chuyện!"
"Anh thì lắm chuyện có hơn gì em? Chó chê mèo lắm lông!"
"Anh thấy làm cái cậu Báo Đốm gì đó của em chán chết à, thà cứ lạnh băng với em chắc còn vui hơn chán!"
"Em đùa tí thôi, ai cho phép anh lạnh băng? Em cho một mồi lửa luôn!"
"Lửa lửa lửa! Nói nhiều quá, vào việc chính ngay! Em bận cái gì vậy?"
"Em bận gì thì sao phải nói với anh?"
"Em ngoan cố thật đó! Nhưng nói chuyện điện thoại anh thấy giọng em có vẻ mệt, em làm sao à?"
"À không có chuyện gì đâu."
"Hoa, e
