hủy Tiên là em Đạt nhưng cô chẳng hề giống anh trai mình. Cô chân thành hơn và ở điểm này, cô rất giống Tài Khôn bé bỏng của anh.
Thủy Tiên lại ngước lên nhìn Thường và mấp môi định nói gì đó. Nhìn vẻ mặt bứt rứt của cô, Thường đoán là cô định nói về chuyện ơn nghĩa của anh đối với Đạt, anh liền khẽ chạm vào tay cô, ngăn lại:
– Đừng! Thủy Tiên đừng nói gì hết! Chúng ta bao giờ cũng là bạn tốt của nhau!
Thủy Tiên khẽ chớp mắt, đôi má xanh xao bỗng ửng hồng và đến lúc này Thường mới nhìn thấy nụ cười của Thủy Tiên chớm nở trên môi.
Đúng vào lúc cả Thường lẫn Thủy Tiên chưa biết phải nói thêm gì nữa thì Tài Khôn ở đâu bên ngoài hành lang chạy ào vô, miệng ríu rít:
– Anh Thường! Chị Thủy Tiên! Nhìn kìa!
Vừa nói, cô vừa hớn hở chỉ tay ra cửa sổ.
Thường và Thủy Tiên vội ngoảnh đầu nhìn ra. Ở bên ngoài, không biết tự bao giờ, vô số những quả bong bóng đang bay lơ lửng trong nắng chiều rực rỡ. Những quả bong bóng tròn trĩnh, nhẹ thênh, đủ màu tự nhấc mình lên khỏi những trói buộc tầm thường để không ngừng ruổi về phía thênh thang, cao thẳm.
Chắc Tài Khôn lại nghĩ ra trò này! Thường thầm nhủ và đảo mắt nhìn quanh phòng nhưng Tài Khôn đã ranh mãnh biến mất.
Thường lại nghiêng đầu nhìn ra ô cửa. Những quả bóng đã bay cao và dường như sắp sửa tan vào mây trắng. Thế là chúng đã sắp đến nơi định đến. Và chẳng bao lâu nữa, phúc lành sẽ đến với những ai biết tin vào sự vĩnh hằng của những điều tốt đẹp. Bất giác Thường mỉm cười với ý nghĩa của mình và vừa dõi mắt theo những chấm màu li ti in vào nền mây trắng, anh vừa xúc động tự hỏi, không biết trong cơ man những mơ ước mà con người bao đời ký thác, những quả bóng lên trời kia đang mang theo điều nguyện ước nào cô bạn nhỏ vừa chân thành gửi gắm cho anh.
HẾT
Kết Thúc (END)
