a! Anh đã bảo rồi, trước tình huống ấy, ai cũng phải ra tay. Ba anh cũng vậy. Ba anh từng ra tay một lần rồi.
– Rồi sao?
– Sao là sao?
Tài Khôn liếm môi:
– Ba anh có bị ngã dập đầu không?
Nhi đứng im lặng nãy giờ, bỗng sụt sịt lên tiếng:
– Ba em không ngã dập đầu. Ba em bị bắn chết.
Tài Khôn rùng mình:
– Bị bắn? Ai bắn?
Nhi vẫn nức nở:
– Thì bọn cướp bắn. Bọn cướp có súng.
Trong một thoáng, vẻ mặt của Tài Khôn bỗng thẩn thờ. Cô nắn lấy tay Thường:
– Bọn cướp vừa rồi có súng không anh?
– Anh không biết.
Tài Khôn vẫn đeo đuổi những ý nghĩ của mình:
– Nhưng nếu có, chắc gì chúng sẽ bắn anh?
– Anh cũng không biết. Có thể bắn. Có thể không.
Tài Khôn không hỏi nữa. Cô ngước mắt nhìn lên những cụm mây lơ lửng trên đầu và ngạc nhiên nhận ra trên cụm mây này còn có cụm mây khác và cứ như thế, trời dày dần lên. Có điều cô chẳng thấy những quả bong bóng đâu.
– Em không nhìn thấy anh ạ ! – Tài Khôn thì thầm.
– Gì kia? – Thường nghiêng tai về phía cô bạn nhỏ.
– Những quả bóng ấy. Chẳng thấy đâu cả.
– Thế là chúng đã đến nơi rồi.
– Đến đâu kia?
– Thì đến trời ấy.
Tài Khôn nhún vai:
– Em không tin. Nếu chúng đã đến nơi, hẳn những điều ước của mình phải được thực hiện chứ!
Thường mỉm cười:
– Mơ ước của anh đã được thực hiện một phần rồi. Mẹ anh đã đỡ vất vả. Còn em thì luôn luôn là cô bạn tốt của anh.
Tài Khôn nhướn mắt:
– Nhưng còn anh! Anh thì gặp nạn!
Thường dịu dàng đặt tay lên vai Tài Khôn, khẽ nói:
– Chúng ta mơ ước là mơ ước những điều tốt lành cho người khác, em ạ. Có thế thì những điều ước mới bay lên trời. Chẳng phải em đã từng mơ ước trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo đó sao?
Như sực nhớ ra, Tài Khôn toét miệng cười:
– Ừ hén!
Rồi cô giật giật tay Thường:
– Vậy thì mình quay về anh ạ. Khỏi đuổi theo những quả bóng nữa.
Thường gật đầu:
– Ừ, mình về. Cũng sắp đến giờ đi bán rồi.
Nhưng đám mây lại không chịu hạ thấp xuống. Chúng cứ bay tít lên cao. Tài Khôn hốt hoảng:
– Chết rồi ! Làm sao đây?
Thường cũng chẳng biết làm sao. Anh lúng túng trông tới trông lui nhưng chẳng thấy ai để cầu cứu. Trong khi đó, Nhi cứ bám lấy anh, thút thít đến sốt ruột:
– Em phải về đi học ! Anh đưa em về với mẹ đi!
Bỗng nhiên Tài Khôn reo lên:
– Có cách về nhà rồi! Em tìm thấy rồi!
Cả Thường lẫn Nhi đều vọt miệng:
– Gì vậy?
Tài Khôn huơ tay một cách hào hứng:
– Có một cây cổ thụ. Nó mọc ngay dưới đám mây này nè!
Thường bán tín bán nghi:
– Thật không? Làm gì có cây nào cao dữ vậy!
– Có đây nè! Để em bứt một chiếc lá cho anh coi!
Vừa nói, Tài Khôn vừa nhoài nửa người ra khỏi đám mây, thò tay xuống dưới trước vẻ mặt hoang mang của Thường và Nhi.
Đang lúi húi, bất thình lình Tài Khôn bị mất thăng bằng. Cô kêu lên một tiếng thảng thốt và ngay lập tức cả người cứ tuột dần, tuột dần ra ngoài rìa. Thường tái mặt chạy vụt lại nhưng không còn kịp nữa. Tài Khôn đã rơi ra khỏi đám mây, bay chới với trong khoảng không và lao xuống đất như một hòn đá rụng.
Trong một thoáng, Thường thấy tim mình như bị ai bóp chặt. Anh thét lên một tiếng kinh hoàng. Có lẽ đó là tiếng thét khủng khiếp nhất trong đời anh từ trước tới nay…
Tiếng thét đau đớn của Thường khiến bà Tuệ hốt hoảng chồm tới lay mạnh vai anh:
– Thường, Thường! Sao vậy con?
Thường mở mắt ra và phải định thần một lúc lâu anh mới nhận ra khuôn mặt lo âu đang cúi xuống bên anh chính là khuôn mặt thân yêu của mẹ.
Thấy Thường đã tỉnh, bà Tuệ đã phần nào yên tâm. Nhưng bà vẫn còn nghe rõ trái tim mình đang đập thình thịch trong ngực.
– Đau lắm hả con? – Giọng bà đã nhẹ nhõm, nhưng chưa hết phập phồng.
– Dạ, không ạ! – Thường mấp máy môi.
– Chứ sao con la dữ vậy?
– Con nằm mơ.
Rồi không để mẹ dò hỏi thêm về cơn ác mộng của mình, Thường hỏi lảng sang chuyện khác:
– Con đang ở đâu vậy mẹ?
Vừa hỏi xong, mắt Thường chạm ngay chai nước biển đang treo lủng lẳng trên cọc mùng đầu giường và lập tức Thường hiểu mình đang ở đâu.
– Con đang nằm trong bệnh viện. Con nằm đây đã hai ngày rồi! – Bà Tuệ bùi ngùi nói.
Vẻ u buồn ánh lên trong mắt mẹ khiến Thường cảm thấy bứt rứt không yên. Anh ngọ nguậy đầu, thì thầm:
– Con xin lỗi mẹ.
Bà Tuệ vuốt tóc Thường như vuốt tóc một đứa bé:
– Con chẳng có lỗi gì. Ba và mẹ rất tự hào về những gì con đã làm. Nhờ con mà bọn cướp đã không chạy thoát được.
Thoạt đầu nghe mẹ nhắc đến ba, Thường rất đỗi ngơ ngác nhưng rồi anh hiểu ngay mẹ muốn nói một ý khác. Mẹ muốn nói rằng ở dưới suối vàng ba cũng rất hài lòng về anh. Anh đã hành động như ba đã hành động. Anh xứng đáng với một người cha như thế.
Nhưng Thường vẫn chưa thật sự yên tâm. Anh rụt rè lên tiếng:
– Nhưng con muốn xin lỗi mẹ về một chuyện khác…
Bà Tuệ dịu dàng khoát tay:
– Con còn mệt, cứ nằm nghỉ đi, đừng suy nghĩ nhiều! Mẹ hiểu con muốn nói đến chuyện gì rồi. Đúng như con nghĩ, mẹ đã biết hết mọi chuyện. Mẹ đã đến tận nơi con bị nạn. Mẹ đã nhìn thấy chiếc xe đạp méo mó, bẹp dúm của con. Và cây kẹo kéo nứt nẻ, đậu văng tung tóe trên mặt đường. Nhưng con ơi, tại
