Duck hunt
Bong Bóng Lên Trời – Nguyễn Nhật Ánh

Bong Bóng Lên Trời – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323320

Bình chọn: 7.5.00/10/332 lượt.

Anh biết tính Tài Khôn. Cô không thích nhận không cái gì của ai, kể cả người bạn thân thiết là anh. Trong hoàn cảnh khó khăn, Tài Khôn vẫn không đánh mất tính lạc quan vui vẻ, và cả lòng tự trọng. Chơi với Tài Khôn lâu ngày, Thường dần dà cảm nhận ở cô bạn bé nhỏ này một niềm tự hào thanh bạch, những suy nghĩ vừa hồn nhiên vừa sâu sắc và cùng với chúng là một ý thức chế ngự số phận, không cho nó làm vỡ những quả bóng mộng mơ, chở đầy những dự cảm tốt lành trong tâm hồn cô. Đôi lúc Thường ngạc nhiên khi thấy cái ý thức này ở Tài Khôn một mặt thì mãnh liệt, mặt khác lại được bộc lộ một cách thư thái đến vô tâm, một cách rất gần với bản năng, như thể đó là một điều kỳ diệu.Và đã là điều kỳ diệu, thì nó kỳ diệu ngay cả ở cách lan truyền sang người khác. Như mới đây thôi.Hôm đó, trời u ám ngay từ sáng. Trời không mây, chỉ tù mù. Không khí đầu ngày hơi se lạnh, nhưng càng về trưa càng nóng bức, ngột ngạt.Đầu giờ chiều, học trò trường Phương Nam vừa vào lớp khoảng mười phút thì trời đổ mưa khiến những kẻ bán dạo trước cổng trường lật đật chạy dạt vào hai bên hè, co ro đứng nép dưới mái hiên.Thường nhìn Tài Khôn, dịu dàng hỏi:– Em lạnh không?– Không! – Tài Khôn nhún vai – Em quen rồi! Cái lạnh ở đây đâu ăn thua gì so với ở Đắc Lắc! Chỉ sợ anh lạnh thì có!Thường đưa tay xoa má, ngượng ngùng thú nhận:– Ừ, anh thấy hơi lành lạnh!Tài Khôn nháy nháy mắt vẻ giễu cợt:– Lần sau ra đường, anh nhớ mang theo áo mưa và mặc thêm áo ấm!Thấy Tài Khôn lên giọng chị hai, Thường bật cười khẽ và thò tay cốc cho cô bé một phát.Những người bán dạo sợ nhất trời mưa. Đó là những ngày buồn. Mưa, đường sá lầy lội, hàng quán ướt át. Kéo theo nó là vắng khách, ế hàng.Nhưng may làm sao, gần đến giờ ra chơi thì mưa bỗng dứt hạt. Trời chỉ hơi hửng lên một chút nhưng cũng đủ khiến những người nép mình dưới hàng hiên lật đật chạy bổ ra ngoài với vẻ mặt hớn hở.Thường đẩy xe đạp ra ngoài và đưa tay sửa lại tấm giấy dầu. Khi chạm tay lên cây kẹo, mặt anh bỗng thoáng vẻ lo âu. Hôm nay chú Kiến nấu đường hơi già tay nên cây kẹo không được dẻo. Hồi đầu giờ, Thường đã nhận ra điều đó khi anh phải dùng sức nhiều hơn để kéo kẹo cho lũ trẻ. Sau cơn mưa, cây kẹo trở nên rắn hơn. Cũng như người, nó co lại khi gặp lạnh.Thường bặm môi kéo thử và đúng như anh lo ngại, phải rất vất vả anh mới khiến nó nhúch nhích một tí ti.Cho đến khi tiếng kẻng ra chơi vang lên, các khách hàng tí hon bu lại thì Thường thật sự lúng túng. Anh kéo đến mỏi tay, mồ hôi ra đẫm trán, nhưng những tiếng thúc giục vẫn không ngừng vang lên bên tai:– Bán cho em ba trăm!– Em nữa! Em năm trăm!– Sao bữa nay anh kéo chậm rì vậy!Thậm chí có cả giọng hờn dỗi:– Thôi, em không ăn kẹo kéo nữa! Em đi mua ô mai đây!Thường chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ kéo từng chút, trán nhăn lại vì nhọc sức và vì áy náy trước sự chậm chạp của mình.Chỉ đến khi tiếng kẻng vang lên kéo những khách hàng nhẫn nại đang đứng quanh Thường với tờ giấy bạc cầm lăm lăm trên tay vào lớp, anh mới thoát khỏi tâm trạng bứt rứt, nặng nề. Thường thở một hơi dài, cảm thấy mười lăm phút vừa rồi sao mà dài dằng dặc.Đã vậy, mưa vừa mới ngớt lại bất thần đổ ập xuống, nặng hạt hơn và tầm tã hơn.Đứng dưới mái hiên, Thường sờ tay vào cây kẹo, buồn bã nói với Tài Khôn:– Bây giờ nó rắn lại như đá rồi!– Kiếm lửa hơ! – Tài Khôn hiến kế.Thường tặc lưỡi:– Lửa đâu mà kiếm! Vả lại cũng chẳng ăn thua gì!Tài Khôn ngước nhìn trời, trấn an:– Mưa lớn nhưng không lâu đâu! Nó sẽ tạnh bây giờ!Thường nhún vai:– Tạnh cũng vậy thôi! Nó sẽ không dẻo lại đâu!– Vậy lấy ra ăn đi!– Ăn?– Ừ. Anh và em ăn. Bán không được, để làm gì!Trước đề nghị hồn nhiên của Tài Khôn, Thường mỉm cười:– Nhưng không kéo nổi, làm sao ăn?– Thì lấy dao chặt. Chặt từng khúc.– Dao đâu?– Để em đi mượn cho.Nói xong, Tài Khôn chạy lúp xúp dưới hàng hiên tới chỗ xe nước mía. Lát sau, cô quay về với con dao to bản trên tay:– Dao nè!Thường cầm lấy con dao, lật tấm giấy dầu và mím môi chặt. Lưỡi dao chạm vào cây kẹo kêu “côm cốp”. Mỗi lần chặt được một khúc, đậu phộng bên trong lại văng tung tóe tứ phía. Tài Khôn đứng bên cạnh thè lưỡi:– Xời ơi! Kẹo này mà cắn một phát chắc mẻ nửa hàm răng!Quả thật, kẹo nấu già đường, lại gặp lạnh, rắn đanh, nhai cứ nghe rào rạo.Tài Khôn vừa nhai vừa hít hà:– Dòn quá!Thường hừ mũi:– Dòn thì sao? Ăn nữa không?– Nữa chứ! – Tài Khôn đáp tỉnh.Thế là Thường lại lấy dao ra chặt.Rồi ăn. Rồi lại chặt. Lại ăn. Cứ thế, cho đến khi Tài Khôn reo lên:– Thôi, mưa tạnh rồi, không ăn nữa!Thường nheo mắt:– Ngán rồi hả?– Ừ, ngán rồi. Ăn kẹo kiểu này, về nhà chắc uống cả lu nước mới hết khát.Thường cười:– Nước mưa thiếu gì!– Hứ.Cô bé hứ một tiếng và ngồi im trên chiếc xe đang dựa vào tường. Trong khi đó, những người chung quanh đang lục đục rời khỏi chỗ nấp và bưng bê thúng mủng về chỗ ngồi quen thuộc trước cổng trường.Thường liếc Tài Khôn:– Sao em không ra bán?– Chứ còn anh? Sao anh lại đứng đây?Thường nhăn mặt:– Em đừng có chọc quê anh! Em thừa biết cây kẹo của anh biến thành cục sắt rồi mà!Tài Khôn nghinh mặt:– Vậy thì em ngồi đây chơi với anh!– Có gì đâu mà chơi?– Có chứ! Bây giờ e