Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214723
Bình chọn: 9.5.00/10/1472 lượt.
ời mình yêu thương nhất đều giấu giếm sự thật, thì em có đau lòng không?”
“Nhưng mà…” Tôi ngước đầu lên nhìn lý Triết Vũ, đột nhiên mắt bỗng nong nóng. Tôi vội vàng quay đầu lên nhìn bầu trời, không muốn nước mắt tuôn ra. “Chuyện của Huyền và Tô Cơ, tôi luôn canh cánh trong lòng, nhưng họ lại là anh em nên không thể ở bên nhau… Còn tôi và Hiểu Ảnh là những người bạn thân nhất của Tô Cơ, lẽ nào Tô Cơ thật sự không cần chúng tôi nữa ư?”
“Hựu Tuệ, liệu có một ngày nào đó, em không cần Tô Cơ và Hiểu Ảnh nữa không?” Lý Triết Vũ chợt ngừng lại, nhưng khi thấy tôi kiêng quyết lắc đầu thì lại mỉm cười, “Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở Happy House, cảm giác đầu tiên của tôi là: nữ hoàng Hựu Tuệ, công chúa Hiểu Ảnh và chiến binh Tô Cơ, cả ba người cùng nhau chống lại “kẻ địch” bên ngoài. Tình bạn mạnh mẽ, kiên cường ấy không nào dễ dàng tan vỡ như vậy.”
Hình như Lý Triết Vũ có vẻ hơi đau lòng(chắc nhớ tới Dạ đây mà,hức hức), nhưng cậu ấy nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiếp tục an ủi tôi:
“Cho nên em cũng phải tin vào bản thân mình, nếu như em lung lay thì làm sao có thế giúp Tô Cơ thoát ra khỏi nỗi ám ảnh ấy? Còn cả Hiểu Ảnh nữa, cô ấy cũng cần em động viên. “Nói đoạn, Lý Triết Vũ đưa tay chỉ về phía đài thiên văn, “Tôi vừa gặp Tô Cơ trên đài thiên văn. Em mau đi đến đó đi, hãy để cho Tô Cơ biết mình lo lắng cho cô ấy. Hãy dùng cách của mình để đưa cô ấy ra khỏi nỗi ám ảnh, tôi tin em nhất định sẽ làm được.”
Thấy ánh mắt kiên định của Lý Triết Vũ, tôi mím môi gật đầu, quay người chạy như bay lên đài thiên văn.
Binh!
“Tô Cơ!” Khi tôi mở cửa đài thiên văn thì thấy Tô Cơ đang đứng đờ đẫn trên lan can xi măng.
“Hựu Tuệ?” Tô Cơ không ngờ tôi sẽ xuất hiện ở đây, tròn mắt lên nhìn tôi, “Bà… sao bà lại ở đây?”
“Tô Cơ…” Tôi hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, “Bà không định gặp tôi nữa sao?”
“Tôi chỉ muốn lấy lại bình tĩnh.” Tô Cơ cúi đầu xuống, lẳng lặng nói.
“Tành tích học tập tháng này cũng là do bà muốn lấy lại bình tĩnh sao?”
“Đủ rồi đó, Hựu Tuệ!” Giọng nói vủa Tô Cơ như sét đánh ngang tai, nhỏ ta ngắt luôn lời tôi.
Tôi ngạc nhiên há hốc mồm, đứng ngây ra nhìn Tô Cơ đang ngồi thu lu ở một góc. Nhỏ ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Hựu Tuệ, nói đi nói lại, bà chỉ quan tâm đến thành tích thôi. Kết quả học tập của tôi kém cũng không ảnh hưởng gì đến bà hết, tôi học kém cũng không ảnh hưởng gì đến việc bà thi vào đại học, không ảnh hưởng gì đến việc bà giữ bị trí quán quân trong trường Minh Dương.”
Phạch phạch phạch!
Một đàn bồ câu trắng bay vút lên, giang rộng đôi cánh phát ra tiếng kêu trong không gian. Tiếng hét của Tô Cơ lẫn với tiếng chim bồ câu đập cánh rồi bay đi rất xa, rất xa…
“Tô Cơ, bà thực lòng nghĩ vậy sao?” Giọng tôi lí nhí,tay nắm chặt lại, móng tay cắm cả vào lòng bàn tay. Lẽ nào tình bạn của Tuyệt Đại Tam Kiều lại dễ dàng thay đổi vậy sao?
Tô Hựu Tuệ, mày phải bình tĩnh, Tô Cơ chỉ là một phút bồng bột thôi!
“Tôi nghĩ gì thì có quan trọng không?” Nhỏ ta nghiêng đầu, liếc xéo tôi, “Hựu Tuệ à. Nếu tôi nghĩ gì thực sự quan trọng, thì mọi người đã không lừa dối tôi.”
Tô Cơ lại gào lên.
Không ngờ tình cảm giữa Lăng Thần Huyền và Tô Cơ lại gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy. Ban đầu tôi chỉ không muốn Tô Cơ bị tổn thương nên mới giấu nhỏ ta. Tôi cứ nghĩ rằng sau này dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng có thể dùng tình bạn bao nhiêu năm qua để kéo nhỏ ta thoát khỏi sự đau khổ. Nhưng không ngờ sự việc lại đi quá xa…
Nhưng càng như thế, tôi càng không thể bỏ rơi Tô Cơ. Nếu tôi bỏ rơi Tô Cơ, thì e rằng nhỏ ta sẽ trượt dài trong đau khổ mất.
“Tô Cơ, mọi chyện không phải như bà nghĩ đâu.”
“Không phải như thế ư? Không phải là các người đã lừa gạt tôi sao?”
“Bạch Tô Cơ! Tại sao chỉ vì một tên con trai mà bà nhụt chí thế?’ Tôi tức giận gào lên.
“Ai… ai bảo là tôi chỉ vì một tên con trai?” Tô Cơ không phục, đứng bật dậy, mặt mày đỏ gay định xảo biện.
“Không phải sao?” Tôi đi về phía trước, ghé mặt sát nhỏ ta, “Tô Cơ, chúng ta quen nhau lâu như vậy, trong lòng bà nghĩ gì, chẳng nhẽ tôi lại không biết?”
“Tôi…”
“Đừng tôi tôi với bà bà nữa.” Toi cướp lời luôn, “Bà không nhận điện thoại của tôi và Hiểu Ảnh, không muốn gặp mặt chúng tôi, kết quả học tập ngày càng kém, đều là vì bà không thể chịu đựng nổi người con trai mình yêu lại biến thành anh họ mình chứ gì? Bà không chấp nhận nổi cũng là chuyện đương nhiên, nhưng bà tự hành hạ mình như thế là một sai lầm lớn đó, bà có hiểu không?”
“Hựu Tuệ… Tôi…”
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, “Tô Cơ, bà tỉnh lại đi! Nếu bà thực sự không thể chấp nhận được sự thực này, thì bà có thể thoát ra khỏi nó. Chẵng nhẽ trên thế giới này không có Lăng Thần Huyền thì bà không sống nổi chắc? Thế tôi là cái gì chứ? Hiểu Ảnh là cái gì chứ? Còn bản thân bà nữa? Thà bà tự cho mình chút công bằng còn hơn là ngồi khóc lóc than vãn ông trời bất công. Lẽ nào bà không dám cho mình một cơ hội sao? Bạch Tô Cơ của Tuyệt Đại Tam Kiều đã biến đâu mất rồi?”
“…”
“Ngày hai mươi tới là sinh nhật Lý Triết Vũ, mọi người đều hi vọng bà đến tham d
