lại dùng thêm mười phút nữa để sung sướng phát cuồng, đương nhiên không biểu lộ hẳn ra, trong lòng thầm tự kỷ chống tay vào eo lưng, ngửa mặt nhìn trời cười lớn, ha ha ha, anh ấy cũng phải đi xem mắt. Người cô đơn, người cô đơn.
Đến đến đến tôi là một quả dứa, dứa dứa dứa dứa, đến đến đến tôi là một quả xoài, xoài xoài xoài xoài…
Chén nước hoa quả của tôi chưa kịp nhảy hoàn một điệu vũ, đã thấy hình ảnh tự kỷ của tôi phản chiếu trong chiếc thìa café.
A……
Kinh thiên ! Động địa ! Tuyệt thảm ! Nhân gian.
Nội tâm của tôi tràn ngập sự oán hận không thể tin nổi, hận không thể ngay lập tức bóp chết chính mình.
Tôi nhìn vào cái thìa café nho nhỏ bên trong có hình ảnh ngốc nghếch cũng nho nhỏ của tôi, nghẹn họng, lệ rưng rưng.
“Em yêu anh, như chuột yêu gạo.”
Điện thoại trong túi bắt đầu vang lên, tôi không nói không rằng lập tức tắt ngay, tiếp tục khuấy loạn cốc café của mình, chuông điện thoại lại tiếp tục vang lên, tôi lại lập tức tắt ngay, điện thoại tiếp tục kêu, tôi lại tắt, trong lúc đang lén lút thò tay vào túi tìm cái nút để tắt chuông điện thoại, anh liền nói : “Nếu như cô có chuyện gấp cần làm, thì có thể đi về trước, về phía dì Trần tôi sẽ nói hộ cho.”
“Em không bận.”
Ngữ khí của tôi quá gọn lỏn, thái độ cũng quá gấp gáp, làm anh ấy sửng sốt, tôi muốn giải thích, có điều đầu lưỡi như bị dính chặt lại, không thể nói ra được. Khó mà nói được với anh ấy, mặc dầu anh ấy không có một chút ấn tượng gì về tôi, thế nhưng tôi đã thầm thương nhớ anh ấy suốt mười năm trời, vì thế, tôi vừa thấy anh lại khẩn trương như vậy, lại không thể nói chuyện bình thường như vậy, mà tứ chi cũng không chịu nghe đầu óc sai khiến.
“Em yêu anh, em yêu anh như chuột yêu gạo”
Khúc ca này hoàn toàn tương phản với tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng trầm lắng trong quán café, lại kết hợp với vẻ bề ngoài của tôi, làm cho những ánh mắt bắn về phía tôi đều huyền ảo khôn lường như một bài toán tích phân.
Biểu tình của anh vẫn ôn nhu hòa nhã như cũ, chỉ nhìn tôi một cách thản nhiên, dưới ánh mắt của anh, tôi không tìm ra bất kỳ lí do gì để tắt điện thoại nữa, vì thế, tôi chỉ đành chầm chậm lôi cái điện thoại của mình từ trong túi ra, sự biến đổi của tâm trạng của tôi trong nháy mắt ngắn ngủi làm tôi thấu hiểu rồi tâm trạng của một tử tù trước khi ra pháp trường.
“Cầu xin ông, ông trời ơi, để tính tình của Ma Lạt Năng đột nhiên thay đổi!” Trong lòng tôi vừa thầm khấn, vừa bấm một cái nghe điện thoại. Điện thoại vừa thông trong chốc lát, một chuỗi những tiếng chửi rủa thanh thúy chói lòa lập tức trồi ra, tôi có thể nhìn thấy những nốt nhạc trong chén café đang nhảy múa vui sướng với biểu tình vui vẻ khi người khác gặp họa, mỗi dáng vẻ đó đều giống hệt như quỷ Satan.
Anh vốn là một người rất giỏi kiềm chế, đã qua nhiều tuổi như vậy, khí độ của anh lại được tu dưỡng thêm vài phần do có sự lăn lộn của một người từng trải, vì chiếu cố tới sự cảm thụ của tôi, vẻ mặt của anh vẫn rất bình thản, bưng chén café lên, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, giống như đang ngắm cảnh.
Tấm kính cửa sổ phản chiếu rõ hình ảnh một nam tử vận quần áo lịch sự bên cạnh một nữ tử vận quần áo quái dị đủ màu sắc, những khách nhân trong quán đều không khỏi tò mò liếc mắt đánh giá bọn tôi, ngay cả mấy tên bồi bàn cũng thỉnh thoảng soi mói bọn tôi. Đột nhiên, tôi chợt thấy tâm lạnh như tro tàn, chân tay luống cuống nhảy dựng lên nói : “Thật xin lỗi, em có một cái hẹn với một người bạn.”
Anh lịch sự đứng dậy, thực khách sáo mà cũng thực xa lạ nói : “Hẹn gặp lại.”
Trong tiếng chửi mắng của Ma Lạt Năng, tôi vội vàng chạy trốn ra khỏi quán café, trong chớp mắt lúc kéo cửa taxi ra, tôi lập tức rít lên với cô ấy : “Nếu cậu không câm miệng lại ngay, mình sẽ lập tức moi ruột cậu ra, quấn hai vòng lên cổ cậu, thít chết cậu.”
Trong nháy mắt đó, vị tài xế kia chắn chắn là có ý định từ chối, nhưng tôi đã ngồi vào trong xe mất rồi, nổi giận đùng đùng giơ ra tờ một trăm yên : “Đi…” Đột nhiên, tôi ngẩn người ra, tiếp tục rít lên với cái điện thoại di động : “Đi tới đâu ?”
Vừa chuyển điện thoại cho bác tài xế để hỏi về hướng đi, Ma Lạt Năng lập tức nhẹ nhàng thông báo địa chỉ chỗ thẩm mỹ viện cô ấy đang ở. Taxi vừa chuyển bánh, Ma Lạt Năng đã rụt rè hỏi một cách cẩn thận : “Sao vậy ? Lại gặp phải lưu manh sao ? Cậu đừng nổi giận, rồi nhất định tớ sẽ cho hắn một trận, đảm bảo từ nay về sau hắn sẽ không dám ló mặt ở thủ đô nữa.”
Tôi đáp một cách cợt nhả : “Không phải ! Mình gặp một anh chàng rất đẹp trai, riêng cái thân thể kia là đã đủ.”
“Cậu động xuân tâm rồi sao ?”
“Đúng vậy ! Nhìn xem nước miếng của mình rỏ đủ ba ngàn thước rồi.”
“Cậu định cưa đổ người ta sao ? Hắn có cắn câu không ?”
“Mình muốn vậy, có điều người ta không vừa mắt, thà chết chứ không theo. ”
Ma Lạt Năng cười to : “Tối đi quán đèn đỏ, muốn béo hay gầy tùy cậu tuyển, mình trả tiền.”
“Mình muốn một kẻ có khuôn mặt của Cổ Thiên Lạc, ánh mắt của Lương Triều Vỹ, dáng người của Quách Phú Thành…”
Hai đầu điện thoại của bọn tôi cùng phát ra những tiếng cười như tiếng sói tru, vị tài xế đang lái xe nhảy dựng lên,