Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323454

Bình chọn: 8.5.00/10/345 lượt.

n cái mạng nhỏ của mình, tôi ngang nhiên cắt lời Ma Lạt Năng : “Mẹ mình bắt mình đi xem mặt, nếu mình không đi, mẹ mình sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mình.”

Ma Lạt Năng mặt xầm xuống, đang là một thặng nữ lớn tuổi, số lần bị bức bách của nàng ta còn nhiều hơn tôi gấp mấy lần, chẳng qua, tính cách nàng nóng nảy hơn, chẳng mấy khi đầu hàng, cho nên mẹ con đều ầm ĩ tới mức chó sủa gà bay, cách trở mặt thành thù chỉ khoảng một milimet.

Chớp mắt sau, nàng ta đã ủ rũ đáp : ” Vậy cậu đi đi thôi. Mình dạo phố một mình vậy.”

“Không cần đâu ! Mình chỉ ngồi một lát thôi…” Tôi liếc qua cái gương trên xe một cái : ” Cậu đi gội đầu đi, hoặc đi đắp mặt nạ một cái, năm mươi phút sau chúng ta gặp nhau.”

Ma Lạt Năng thầm hiểu cười rộ lên : ” Hôm nay cậu lại không bình thường đi ?”

“Thực Goth[1'>, thực mờ ảo, thực không thể tưởng tượng nổi.”

“Được được, vậy mình đi vẽ móng tay trước, chúng mình hẹn gặp ở hiệu làm tóc nhé. Nếu cậu dám cho mình đi tàu bay giấy[2'> một lần nữa, thì cho mình mượn cái đầu của cậu.”

“Được, được rồi…”

Hoạt động xem mắt của tôi đã chọc tới nỗi oán hận ngất trời của Ma Lạt Năng, nói xong việc chính rồi vẫn không chịu ngắt điện thoại : “Cậu nói xem mẹ mình á, từ lúc học đại học, cho tới lúc mình đi làm, vẫn giáo dục mình phải lấy việc học làm trọng, không nên nghĩ ngợi lung tung, nhớ chăm chú vào việc học tập, mỗi ngày cần mẫn hướng về tương lai. Nếu nói với đám giai trẻ thêm một câu, bà ấy có thể nghi ngờ tra hỏi một tiếng đồng hồ, váy không được ngắn, quần áo không được mỏng, không được mặc áo chiết eo, không được mặc quần áo hở hang, hận không thể treo cái biển “Nam nhân tránh xa” trên mặt mình, thế mà không hiểu vì cái gì, lúc mình vừa qua hai mươi lăm tuổi xong, đột nhiên, bà ấy thay đổi một trăm tám mươi độ, suốt ngày không hỏi công việc của mình như thế nào, mà chỉ chăm chăm hỏi xem quanh mình có đứa con trai nào có cơ hội phát triển hay không, có người nào theo đuổi mình hay không, mới trả lời rằng no, thì bà ấy đã nói mình mặc quần áo không hợp với màu da, không có chút khí chất gì của một người con gái. Trời ơi. Bà ấy nghĩ trêu hoa ghẹo nguyệt dễ như vậy sao ? Hai mươi lăm năm trước bà ấy không dạy mình, cũng không cho mình học, thì mình biết làm thế nào. Mấy bạn kỹ nữ thời cổ đại muốn chừa mặt ra kiếm tiền còn phải nhờ tú bà dạy dỗ vài năm cơ mà…”

Tay của bác tài xế lại bắt đầu run run, vì lo lắng cho sự an toàn của mình, tôi chỉ đành đáp lại vài câu nhì nhằng rồi tắt điện thoại.

Mười lăm phút sau, tôi đã giáp mặt dì Trần ở quán café, dì Trần vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt đã thay đổi giống như một bức tranh sơn dầu, những màu sắc đó có thể coi như rực rỡ lóa mắt, mê ly vô cùng. Tôi thực bình tĩnh lại gần, thực bình tĩnh ngồi xuống, chưa gọi café vội, đầu tiên kéo cái gạt tàn về bên tay phải, trong túi bật lửa và thuốc lá đều sẵn sàng, chỉ chờ vị bạn học từ nước ngoài mới về kia vừa xuất hiện, tràng biểu diễn của tôi sẽ bắt đầu.

Năm phút sau, cách thời gian ước định còn khoảng ba mươi giây, vị đồng chí từ nước ngoài về kia vẫn chưa tới, tôi sung sướng tưởng tượng, xem ra hắn ta cũng không tích cực nha. Nếu hắn tới muộn, tôi có thể đúng lý hợp tình bỏ chạy lấy thân. Vừa nghĩ tới đó, đã thấy dì Trần kích động la lên : “Đến, đến rồi”

Tôi vừa thò tay vào túi áo sờ sờ bao thuốc, vừa quay mặt về phía cửa kính theo ánh mắt của dì Trần. Trong khoảnh khắc, giống như ma nữ bị gậy phép điểm trúng, hết thảy động tác của tôi đều sững lại. Thế giới bên trong cửa sổ đột nhiên biến thành một bộ film đen trắng đang bị dừng hình, mà phía bên ngoài cửa kính, là ánh mặt trời tươi sáng, hoa đào tha thướt tung bay theo gió.

Dáng người anh vẫn mảnh khảnh như xưa, mặt mày của anh cũng anh tuấn giống hệt như trong hàng ngàn giấc mộng của tôi.

Anh từ từ bước qua ánh mặt trời, từ từ bước qua bảy năm âm u, bước thẳng tới chỗ tôi, phía sau lưng anh là những cánh hoa đào đang bay lả tả, là trái tim tôi đang từ từ rơi xuống.

2.

Trong óc tôi như có sấm vang chớp giật, biểu tình trên khuôn mặt như bị tê liệt, như một con rối gỗ có dây điều khiển, nhất động nhất cử dưới tay của dì Trần.

Anh tự giới thiệu mình như thế nào, tôi bắt tay anh như thế nào, anh ngồi vào đối diện tôi như thế nào, tôi chào từ biệt dì Trần như thế nào, tôi một mực không biết, tôi chỉ biết, người này là người tôi đã thầm mến mười năm trời, là người tôi đã theo đuổi từ trung học lên tới đại học, là người tôi từng nghĩ đã vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời tôi, là người ban ngày hầu như tôi không nhớ tới, nhưng tôi lại mơ tưởng tới hàng đêm, thật không ngờ đột nhiên lại xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi mất tới mười phút để hoài nghi sự chân thật của chuyện này, hoài nghi một cách nghiêm trọng rằng mình vẫn đang trong mộng xuân, cuối cùng không tiếc tự cấu vào đùi mình một cái, để biết rằng đúng là tôi không phải đang ở trong một giấc mơ.

Tôi lại dùng mười phút tiếp theo để tiêu hóa tính chân thực của việc này, đối mặt với những tiếng gầm rú không ngừng kêu vang trong đầu : “Dừng” “Dừng” “Dừng”.

Rốt cuộc tới khi đại não không còn bị oanh động nữa, tôi


The Soda Pop