ủa Lâm Ức Liên
“Gió hoang vần vũ, không quan tâm tới những thống khổ của con người, phảng phất như muốn vét sạch hết thảy.” Mới đầu tôi còn ngây ngô hát theo tiếng nhạc “Đợi một lần trái tim xoay chuyển, đợi một lần sóng tình cuồn cuộn, gặp lại nhau sau một đời người. Làm sao thờ ơ cho được, như trời cao vĩnh viễn không đổi thay”… rồi mới đột nhiên nhớ ra đây là tiếng nhạc chuông điện thoại của mình. Tôi bịt chặt lấy tai, tôi không muốn nghe ! Tôi không muốn nghe chuyện về Tống Dực nữa !
“Dì Tô, điện thoại của dì kìa.”
Tôi càng bịt chặt lỗ tai hơn, tôi không nghe thấy, không nghe thấy gì cả !
Lục Lệ Thành liền lấy cái điện thoại từ trong túi áo của tôi ra, nghe thay tôi : “Vâng, đúng là cô ấy. Tô Mạn say rượu rồi, có chuyện gì cứ báo cho tôi cũng được….”
Lục Lệ Thành đi ra ngoài mép đá, một lát sau, anh ta ngắt điện thoại, quay lại nói với Đào tử : “Dập lửa đi, chúng ta xuống núi thôi”
Thấy Đào tử dập lửa, tôi buông tay đang bịt chặt lấy tai ra, không hiểu nổi liền la hét ầm ĩ : “Chưa uống hết rượu, sao hai người lại không uống nữa rồi ?”
Lục Lệ Thành hơi khom người cõng tôi lên, nhẹ nhàng nói : “Chúng ta đều mệt cả rồi, về ngủ đã, mai lại chơi tiếp”
Tôi cũng say lắm rồi, liền dựa vào lưng anh ta, nhắm mắt lại nói : “Ừm, mai lại chơi tiếp”
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy hình như Lục Lệ Thành cứ gọi điện thoại liên tục. Rốt cuộc cuối cùng anh ta cũng không gọi điện thoại nữa, chỉ ngồi bên giường tôi, nhìn tôi chăm chú. Lúc trời còn tối đen, anh ta đã gọi tôi dậy, tôi vẫn nhắm nghiền mắt, không khỏi bực bội nói : “Khó lắm anh mới dậy sớm được một ngày, vừa dậy đã phát điên rồi, bây giờ mới mấy giờ hả ?”
“Đã bốn giờ sáng rồi, mau dậy ăn sáng, chiều nay còn bay về Bắc Kinh.”
“Gì chứ ?” Tôi trừng mắt nhìn anh ta : “Sao lại thế ?”
“Tôi có chuyện gấp phải về Bắc Kinh xử lý, nếu cô không muốn đi, thì tôi về một mình.” Nói xong anh ta lập tức xoay người đi ra ngoài.
Tôi nhanh chóng mặc quần áo, vội vàng chạy xuống nhà, chị gái Lục Lệ Thành đã chuẩn bị đồ ăn sáng sẵn sàng. Tôi rửa mặt xong xuôi, cùng với Lục Lệ Thành và Đào tử, cả ba cùng ăn một bữa sáng đầy phong phú.
Tôi vừa ăn vừa oán hận : “Anh có lầm không đấy ? Tết Âm Lịch, thị trường chứng khoán cũng mở cửa đâu !”
Anh ta thản nhiên đáp : “New York và London đều làm việc bình thường, rất nhiều khách hàng của chúng ta cũng vẫn đang làm việc bình thường”
Chỉ một câu đã làm tôi nghẹn cứng, tôi chỉ đành cắm đầu vào ăn sáng.
Đợi ăn xong bữa sáng, Lục Lệ Thành nhìn tôi nói : ” Đồ đạc chính tôi đã sắp xếp ổn rồi, cô mau nhặt nhanh nốt những vật dụng tùy thân của cô là được.”
Tôi liền hỏi : “Mẹ anh đã dậy chưa ? Đi chào tạm biệt mẹ anh một câu được không ?”
“Sau này còn cơ hội, lần này thôi đành vậy.”
Dọn dẹp xong, vừa xuống lầu, xe của Đào tử đã chạy vào trong sân, mẹ và anh trai của Lục Lệ Thành đã dậy cả. Tôi vô cùng ngượng ngùng, chỉ có thể nói đi nói lại với mẹ anh ta : “Tạm biệt ! Cám ơn”
Mẹ Lục Lệ Thành túm lấy tay tôi, lại còn gọi Lục Lệ Thành lại gần, bà ấy nói hết một câu, Lục Lệ Thành lại phiên dịch lại :
“Lần này không chiêu đãi cháu được tốt lắm, lần sau nhớ về chơi nữa nhé.”
“Lệ Thành nhà bác cách cư xử bề ngoài hơi tệ một chút, nhưng trong bụng thực ra tốt lắm, chỉ cần mình nói một chút, là nó đã tự hiểu sai lầm của mình rồi.”
“Nếu nó có bắt nạt cháu, thì cháu cứ nói với bác, bác sẽ mắng nó cho.”
Nguyên lúc nghe tôi cũng không để bụng lắm, nhưng thấy sắc mặt lúc phiên dịch của Lục Lệ Thành, suy nữa thì phì cười, vô cùng vênh váo nhìn anh ta, lại nói với mẹ anh ta : “Cháu sẽ làm thế ạ.”
Tới lúc lên xe cả rồi, mẹ anh ta còn tới bên cửa xe dặn dò : “Nhớ tới chơi nữa nhé”, tôi chỉ đành gật đầu lia lịa : “Chắc ạ, chắc ạ”
Sau khi xe chuyển bánh, tôi lưu luyến nhìn căn nhà dần dần nhỏ lại, bực mình hỏi : “Rốt cuộc là chuyện quái gì của ông khách hàng quan trọng nào của anh vậy ?”
Lục Lệ Thành liền nói : “Khách hàng quan trọng của tôi thì không phải là khách hàng quan trọng của cô sao ? Tranh thủ đang đi đường nghỉ ngơi một chút, lúc về Bắc Kinh rồi, cô cũng chẳng có thời gian ngủ đâu.”
Say rượu vẫn chưa tỉnh hẳn, tôi thấy đầu vẫn còn choáng váng, liền nhắm mắt lại, bắt đầu ngủ gật, miệng vẫn lẩm nhẩm than thở : “Hết năm nay tôi liền xin thôi việc, khách hàng quan trọng của anh không còn là khách hàng quan trọng của tôi rồi”
Bay thẳng một lèo về Bắc Kinh, đã là buổi tối. Tôi đang định kéo hành lý ra khỏi sân bay, Lục Lệ Thành đã nói : “Bây giờ Helen đang ở chỗ bảo vệ nhà cô, cô gọi điện cho bảo vệ, kêu mấy người đó dẫn cô ấy tới nhà cô, lấy hộ chiếu của cô.”
“Để làm gì vậy ? Chẳng lẽ chúng ta cần phải bay tới New York, London sao ?”
“Cô cứ gọi điện trước đi đã, gọi xong tôi sẽ từ từ nói cho cô.”
Tôi gọi điện thoại xong xuôi rồi mới nói : “Được rồi, giờ anh nói đi ! Rốt cuộc chúng ta cần bay đi đâu ?”
Anh ta nhìn tôi chăm chú, đáp : “Chúng ta tới Hà Nội, Việt Nam”
Tôi ngơ ngác nhìn sững anh ta trong ba giây, rồi như phát điên lập tức lục tung túi tìm di động, nhưng tay vẫn run lẩy