t con.”
Tôi giật mình trừng mắt nhìn anh ta, anh ta lại giống như ảo thuật lập tức lôi từ trong sọt ra mấy củ khoai lang, khoai tây ném vào trong đống lửa, cuối cùng rút ra một bình rượu cao lương.
“Lục Lệ Thành, tôi vô cùng sùng bái anh !”
Đào tử thở dài : “Cậu cháu còn đầy thứ hay. Chỉ có chừng đó mà dì đã sùng bái rồi, nếu lộ thêm mấy chiêu nữa, thì dì phải làm thế nào bây giờ ?”
Lục Lệ Thành phụ trách nướng gà, Đào tử phụ trách nướng khoai tây và khoai lang, tôi phụ trách … chờ ăn !
Ba người mỗi người cầm nửa ống trúc, cùng nâng chén trước lửa, sau khi rượu vào bụng, chỉ thấy khắp người đều nóng lên, tôi không kiềm nổi liền mỉm cười, giơ chén lên hô to : “Tôi cảm thấy chúng ta giống ba hiệp khách thời cổ đại, có lẽ chúng ta nên thề trước trời, cùng kết bái trước đống lửa này, gọi là ” Đỉnh núi tam hiệp.”
Đào tử mặt đen xì hỏi Lục Lệ Thành : “Dì ấy đã say rồi sao ?”
Lục Lệ Thành lắc đầu : ” Phải thêm mấy chén nữa cơ.”
Đào tử lại rót thêm cho tôi một chén rượu nữa, tôi đang muốn kêu rằng cậu ta cũng phải uống, tiếng ca của Lâm Ức Liên lại vang lên “Gió hoang vần vũ, không quan tâm tới những thống khổ của con người, phảng phất như muốn vét sạch hết thảy.” Tôi thoáng ngạc nhiên, thế mà chỗ này cũng có tín hiệu, bất quá nghĩ lại một chút, chỗ này là đỉnh núi, có tín hiệu cũng là bình thường.
Lục Lệ Thành hơi nhíu mày, tôi đoán là anh ta không muốn nghe tới bài hát này, liền vội nói : “Lát nữa tôi sẽ đổi nhạc chuông.”
“Alo ?”
“Mình đây, cậu đang làm gì đấy, bận không ?”
Tôi liếc Lục Lệ Thành và Đào tử một cái : “Không, đang chờ ăn cơm thôi.”
Ma Lạt Năng do dự, một lúc sau cũng không thấy nói gì. Tôi im lặng chờ đợi, phải một lúc lâu sau mới thấy nàng hỏi một cách chần chừ : “Cậu và Lục Lệ Thành có cãi nhau không ?”
Tôi khẽ liếc Lục Lệ Thành một cái : “Sao thế ? Cậu và Tống Dực cãi nhau rồi sao ?”
“Không ! Không ! Có điều vì không cãi nhau, nên mình mới càng thấy lạ”
“Mình không hiểu”
“Mình cũng không thể hiểu được. Bây giờ mình cảm thấy mình như một người điên, mình không biết vì sao Tống Dực lại đối xử với mình tốt như thế.”
“Ma Lạt Năng, cậu sao vậy ?”
“Lúc mình và Lục Lệ Thành hẹn hò cũng không thế, tuy anh ấy đối với mình tốt lắm, nhưng mình biết anh ấy cũng có điểm dừng. Ví dụ, nếu anh ấy cần phải gặp một khách hàng quan trọng, sẽ không bởi vì mình muốn gặp anh ấy, mà đột nhiên đổi lại ngày hẹn với khách hàng. Có điều Tống Dực sẽ không như thế, anh ấy đối với mình không có giới hạn, mình nói muốn ăn cơm tối với anh ấy, không cần biết anh ấy đã có bất kỳ lịch hẹn trước gì, đều hủy cả. Cậu cảm thấy Lục Lệ Thành bình thường, hay Tống Dực bình thường ?”
Điện thoại của tôi bị tiết âm, đỉnh núi lại rất yên lặng, cơ hồ như mấy lời của Ma Lạt Năng có thể nghe được rõ ràng. Lục Lệ Thành có vẻ hơi xấu hổ, Đào tử thì rõ là muốn nghe nhưng còn làm bộ ngại ngùng.
Tôi hỏi Ma Lạt Năng : “Cậu lại uống say hả ?”
“Đã uống, nhưng mình vẫn thực tỉnh táo. Cậu mau nói cho mình biết, rốt cuộc người nào mới là người bình thường ?”
Mấy người say rượu thường nói mình tỉnh táo, có điều nếu không say rượu, sao Ma Lạt Năng lại dám nói ra mấy câu này : “Khoan hãy nói ai bình thường, cậu hãy nói cho mình biết, chẳng lẽ cậu hy vọng Tống Dực đối xử với cậu không tốt sao ?”
“Mình không biết phải nói thế nào nữa, Tống Dực đối với mình tốt quá, … quá tốt cậu hiểu không? Tốt tới mức mình không chịu được nổi. Từ lúc mới quen cho tới bây giờ, anh ấy chưa bao giờ nói với mình một chữ “không”, cho dù yêu cầu của mình có vô lý tới đâu, anh ấy đều đáp ứng cả. Mấy ngày gần đây mình cứ như người điên, mình không ngừng thử tìm điểm tận cùng của anh ấy, kêu anh ấy mặc nguyên quần áo nhảy vào biển, bắt anh ấy đứng lên bề đường thốt ra câu “Anh yêu em”, lúc ba giờ sáng lại bắt anh ấy ra ngoài mua bánh bao cho mình, đợi anh ấy đi khắp đầu đường cuối ngõ mua về cho mình, mình không thèm cắn lấy một miếng, lại nói rằng căn bản mình không đói bung. Hôm nay thậm chí mình còn như một người đàn bà đanh đá đứng cãi nhau ở lề đường với anh ấy, mà anh ấy chẳng nói lấy nửa câu, cũng không nổi giận chút nào.”
“Cậu … vì sao cậu phải làm như thế ?” Tôi hoàn toàn không hiểu, anh đối xử tốt với nàng, nàng thích anh, không phải cả hai người đều vô cùng vui vẻ hay sao ?
“Mình không biết, mình không biết nữa…. Mạn Mạn, cậu hiểu không ? Anh ấy đối xử với mình như thần tử đối với nữ vương, mình cảm thấy cho dù mình lấy dao đâm chết anh ấy, anh ấy cũng không phản đối. Mình chỉ hy vọng anh ấy có thể nổi giận, có thể thốt ra một chữ “không” đối với mình. Anh ấy đang hẹn hò với mình, chứ không phải làm nô lệ của mình. Anh ấy có quyền nổi giận và không vui, có quyền nói ra chữ “không” với mình. Yêu không phải chuộc lỗi, chúng mình ngang hàng với nhau, cậu hiểu không, cậu hiểu không ?”
“Mình hiểu, mình hiểu mà”
Ma Lạt Năng đột nhiên khóc ầm lên, vừa khóc vừa hét ầm ĩ : “Không, cậu không hiểu đâu ! Anh ấy vẫn là giấc mộng của mình, mình vẫn cầu xin ông trời cho mình gặp lại anh ấy, rốt cuộc ông trời đã cho mình toại nguyện, lại còn khiến anh ấy đối xử