đương. Tôi vốn ghét những trò nhăng nhít đó của họ nhưng lần này tôi chủ động tham gia: “Nếu đàn ông không thích một phụ nữ thì có hôn cô ta không?”
Lập tức có câu trả lời.
“Chỉ cần không ghét, kiss chẳng là gì hết, thậm chí có thể lên giường với nhau. Dĩ Văn có anh chàng nào kiss cậu phải không?” – Họ nhao nhao trêu tôi.
Tôi nhìn lên trần nhà, không trả lời.
Không thích cũng có thể hôn, cho nên có phải Dĩ Thâm thực ra cũng không thích Mặc Sênh lắm?
Mấy đứa con gái vẫn truy hỏi tôi: “Dĩ Văn, nói đi có phải có phải có anh chàng nào kiss cậu đúng không? Yên tâm đi nếu là Dĩ Văn thì có thể, nhất định anh ta thích cậu, cậu rất toàn diện, mọi tiêu chuẩn đều tốt, xinh đẹp, thông minh…”
Tôi lặng thinh nghe họ nói.
Điều kiện tốt thì ích gì kia chứ? Dĩ Thâm đâu có thích tôi.
Có điều, nếu Mặc Sênh ưu tú hơn tôi, có lẽ tôi cũng cam lòng, nhưng nhiều mặt cô ấy không bằng tôi.
Tại sao lại là cô ta?
Đêm đó tôi ngủ thiếp đi lòng ngổn ngang.
Ngày hôm sau, tôi vẫn đến trường Dĩ Thâm, vẫn ăn cơm cùng họ, nhưng không còn bình thản như trước nữa.
Dần dần tôi đi đến quyết định, coi như Dĩ Thâm không thích tôi, thì tôi cũng không muốn đóng vai em gái anh ấy nữa.
Vậy là vào một ngày hơn một tháng sau đó, tôi hẹn gặp Mặc Sênh.
Tôi ngồi trong nhà hàng McDonald’s với tư tưởng đã chuẩn bị tốt, chờ cô ấy.
Mặc Sênh lưng đeo xắc, lướt qua cửa sổ. Nhìn thấy tôi, cô ta vẫy tay với tôi qua cửa kính, nhanh nhẹn đẩy cửa bước vào.
Hôm ấy tâm trạng Mặc Sênh rất tốt. Khi cô ấy vui rất dễ nhận ra vì bước đi luôn nhảy chân sáo.
Khi trường tôi mới chuyển về gần trường của Dĩ Thâm, Mặc Sênh là người đầu tiên đến đón tôi. Lúc đó tôi đứng ở cổng trường đợi Dĩ Thâm, từ xa nhìn thấy cô ấy vừa đi vừa nhảy tung tăng trên con đường rợp bóng cây dẫn ra cổng trường, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu trên người cô ấy, cả người Mặc Sênh như tắm trong nắng.
“Dĩ Văn, chào bạn. Dĩ Thâm đang bận họp, cử tôi đến đón bạn.” – Lúc đó cô ấy đến trước mắt tôi cười nói như vậy. Bây giờ cô ấy đi đến trước mặt tôi cũng với những bước chân sáo như vậy: “Dĩ Văn đến sớm thế?”
Mặc Sênh ngồi đối diện với tôi: “Chúng ta ăn gì, mình có phiếu ưu tiên.” – Cô ấy lấy trong xắc một tập phiếu ưu tiên để lên bàn.
“Gì cũng được.”
“Vậy thì mình chọn đồ ăn trẻ em, đồ chơi thì dành cho Dĩ Văn.” – Mặc Sênh vui vẻ nói giọng tỏ ra nghiêm túc.
Tôi biết cô ấy đang đùa, nhưng không thể nào cười được, tôi bỗng thấy ghét sự vui vẻ của cô ta, nó trái ngược với tâm trạng căng thẳng của tôi lúc đó.
Mặc Sênh đi xếp hàng, bảo tôi ngồi giữ chỗ.
Người xếp hàng rất đông, Mặc Sênh đứng ở cuối hàng, nhưng không yên, thỉnh thoảng lại nhô người ra ngó nhìn vào cửa quầy hàng. Một người đàn ông bê cái khay đi qua, cô ta vô tình chạm vào cái khay làm đổ cốc Coca. Mặc Sênh rối rít xin lỗi, rồi luống cuống thu dọn. Tôi nghĩ, giá bây giờ Dĩ Thâm có mặt ở đây, chắc chắn anh ấy sẽ cau mày, rồi sẽ lại giúp cô ấy thu dọn.
Mọt người hậu đậu như vậy có thể giúp gì cho Dĩ Thâm? Mặc Sênh và Dĩ Thâm là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, cô ta cứ vô tư như vậy làm sao đi vào thế giới nội tâm của Dĩ Thâm, Dĩ Thâm cần một người có thể giúp anh ấy, có thể chăm sóc anh ấy, chứ không phải một người luôn cần được chăm sóc.
Mặc Sênh bê cái khay trở lại, vạt áo bị dây nước Coca nhưng cô ta không để ý, quay sang tôi nói giọng cầu khẩn: “Dĩ Văn, đừng nói với Dĩ Thâm chuyện này nhé, chuyện mình vừa gây ra ấy.”
Tôi gật đầu, ăn mấy lát khoai tây rán.
“Mặc Sênh.”
Mặc Sênh vừa dùng ống hút uống Coca nghe tôi gọi ngẩng đầu, đôi mắt đen nhìn tôi.
Tôi vội tránh ánh mắt cô ấy, nói nhanh: “Tôi và Dĩ Thâm không phải là anh em, trước đây hai gia đình chúng tôi là hàng xóm của nhau, cùng họ nên bố mẹ đặt tên giống nhau. Sau đó bố mẹ Dĩ Thâm qua đời, bố mẹ tôi nhận nuôi Dĩ Thâm.”
Tôi nói một mạch, Mặc Sênh vừa hút Coca vừa ngẩn người nghe tôi nói, không có phản ứng gì.
Bỗng tôi trở nên nóng nảy, ngữ khí trở nên nghiêm trọng: “Cô không hiểu sao? Chúng tôi hoàn toàn không phải là anh em, chúng tôi hoàn toàn chẳng có gì gần gũi về huyết thống.”
“Dĩ Văn đang đùa đấy à?” – Cuối cùng cô ấy nói, lại là câu làm tôi bực mình nhất.
“Dĩ Thâm chưa bao giờ nói…” – Cô ta phân vân.
“Chuyện nhà chúng tôi tại sao Dĩ Thâm phải nói với cô? Dĩ Thâm có bao giờ nói với cô chuyện gì quan trọng không?” – Thấy Mặc Sênh lúc ấy tái mặt, tôi biết tôi đã đánh trúng điểm yếu của đối phương. Tuy nhiên, đúng là khi hai người ở bên nhau, chẳng có gì giống đôi tình nhân mà giống như một người lớn trông nom một đứa trẻ, người lớn có nói với trẻ con chuyện lớn không?
Về sau khi tôi hoạt động trong thương trường có người nhận xét: ” Dĩ Văn có thể coi là ví dụ điển hình không nên đánh giá con người qua ngoại hình. Thoạt nhìn rất dịu dàng yếu đuối, có vẻ dễ bắt bạt, thực ra rất cao tay, biết đánh trúng điểm yếu của đôi phương, dồn người ta vào chân tường.”
Tôi nghe vậy chỉ cười nhạt, thỉnh thoảng nghĩ lại lần đầu tôi phát huy bản lĩnh đó, chính là vào buổi chiều hôm đó, đối với người bạn tốt của mình, đối với người t