Bẻ thẳng thành cong
Tác giả: Trừu Phong Đích Mạc Hề
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 324245
Bình chọn: 10.00/10/424 lượt.
ối mặt nam nhân khác lại bình thường, đúng là biết điều chỉnh!” Nói xong, thang máy kêu tinh một tiếng, Mặc Duy Chính cũng bước ra ngoài.
Tiểu Bạch đột nhiên đuổi theo, “Tổng tài!”
Mặc Duy Chính quay đầu lại, Tiểu Bạch chỉ biết lắp bắp, “Kỳ thực nguyên nhân không phải như …anh nghĩ…kia đâu, còn chị anh… như kia…”
“Chu Tiểu Bạch.” Mặc Duy Chính cắt ngang lời bạn, “Tôi chưa từng bắt cô thích chị tôi.”
“Nhưng tổng tài anh thích tôi chỗ nào chứ?” Tiểu Bạch lên tiếng, “Anh ghét tôi thích BL, ghét tôi ăn McDonald, ghét tôi ngực phẳng. Còn Tiểu Thụ thích tôi xem BL, thích tôi ăn McDonald, thích tôi ngực phẳng, tổng tài, anh nói tôi nên thích ai? Tổng tài… anh sẽ thích người ghét anh sao?”
Tiểu Bạch nhớ rõ từng nghe qua một câu, bạn sở dĩ sẽ thích ai đó vì bạn nghĩ người ta sẽ thích mình, đó là cảm giác khi mới gặp giữa người với người, Tiểu Bạch vừa thấy Mặc Duy Chính đã biết hắn sẽ không thích bạn, làm sao mà thích hắn được đây?
“Ha ha ha…” Tiểu Hòa đứng sau quầy bar cười đến không thẳng nổi lưng lên được, “Ta cũng không biết Tiểu Bạch lợi hại đến thế chứ…”
Mặc Duy Chính không nói lời nào dùng ánh mắt giết chết Tiểu Hòa, buồn bực uống rượu.
“Ngươi thực sự bị câu đó chặn họng không đáp lại được?” Tiểu Hòa hỏi.
“Ừm…” Mặc Duy Chính đáp khô khốc.
“Chờ chút…” Tiểu Hòa oai trứ cúi đầu, “Mấy lời lần trước ngươi nói với ta ở chỗ này đâu cả? Đổi mới gì đó ấy? Ngươi sao không nói cho Tiểu Bạch!”
Mặc Duy Chính nheo mắt hung hăng trừng hắn, “Ta sao lại nói với ngươi cơ chứ?” Nói xong rút tiền ra định đi, Tiểu Hòa bèn kéo lại, “Ai… Đừng vậy mà, kỳ thực ta nghĩ Tiểu Bạch nói thế là có chút để ý ngươi rồi, đổi lại người khác ai buồn dài dòng thế làm gì.”
Mặc Duy Chính dừng bước quay trở lại, “Ngươi có ý gì?”
Tiểu Hòa thấy hắn trở về bèn nói tiếp, “Có điều nói thật đi, hành vi của ngươi quả thực rất khó ưa được.” Nói xong liền thấy Mặc Duy Chính sắp biến sắc trở mặt, vội thao thao bất tuyệt, “Ngươi yêu ai cũng nên yêu cả đường đi, Tiểu Bạch thích cái gì ngươi thích theo là tốt rồi…”
“Ta đây đi thích nam nhân có được hay không hả!” Mặc Duy Chính tức giận nói, Tiểu Bạch còn sở thích khác chắc?
” Tiểu Bạch người ta gần đây không ham thứ ấy nữa
rồi. Ngươi nếu kiên trì làm vậy ta cũng không ý kiến.” Tiểu Hòa nhún vai nói, “Cùng lắm để ta về hỏi Cố Nhã xem Tiểu Bạch thích gì khác nữa không…”
“Bất quá…” Tiểu Hòa dài giọng, “Ngươi thành thật mà nói rốt cuộc thích Tiểu Bạch chỗ nào chứ?”
Sắc mặt Mặc Duy Chính lập tức đỏ ửng lên, tay gõ nhè nhẹ lên quầy bar, hồi lâu mới đáp, “Lúc cười ngây ngô trông đặc biệt khả ái…”
Chú thích :
(1) ORZ : trông giống 1 người đang gục xuống tuyệt vọng không ?
Tặng mọi người một bài hát : (ai hiểu thì hiểu, ai không hiểu thì thôi nha)
A, a, a
Lúc tiểu công biến thành dụ thụ
Lúc tiểu thụ không thụ nữa rồi
Khi hai người đổi vai làm H
Tiểu thụ cuối cùng báo được “thù”
Tiểu công than thở khóc lóc
Tiểu công làm tiểu thụ là hưởng thụ lớn nhất kiếp này
Hưởng thụ lớn nhất
A a a. . . . .
Bẻ thẳng thành cong – chương 44
“Hắt xì –” Tiểu Bạch mới sáng sớm tới phòng làm việc đã hắt hơi một cái kinh người, một mùi hương vừa quen thuộc vừa thân thiết ngào ngạt truyền đến, chỉ thấy mấy đồng nghiệp tới trước một chút ôm mặt chạy như điên, khiến Tiểu Bạch thấy còn tưởng có người đặt thuốc nổ hay đạn hơi độc trong phòng, xoay người muốn trốn, bỗng đâu Lã Vọng Nguyệt chạy tới tóm cổ bạn lôi về, “Tiểu Bạch! Ngươi không được chạy! Là đồ của ngươi”
“Ta?” Tiểu Bạch chỉ vào mình, “Ta làm sao cơ?”
“Ai lợi hại thế chứ!”, Tiểu Bạch mở cái thùng trên bàn không né được cảm thán, bạn chẳng qua chỉ là một nhân viên con con ngèo kiết, ngày thường muốn ăn sầu riêng cũng chỉ dám vào siêu thị mua một hộp bé tẹo, một quả nhập khẩu to như vậy đúng là chưa thấy bao giờ!
Lã Vọng Nguyệt che mũi nói, “Tiểu Bạch, ngươi thích ăn cái này?”
“Ừm.” Tiểu Bạch lấy sầu riêng ra ngẫm nghĩ, “Nhưng cái này rất nhiều người không thích, ta thỉnh thoảng chỉ ở nhà ăn một chút đỡ thèm thôi”
Lã Vọng Nguyệt cắn môi nhìn Tiểu Bạch thưởng thức quả sầu riêng đại tướng, bưng miệng nôn khan, lắc đầu chạy mất.
“Nhưng ai lại cho mình sầu riêng to thế nhỉ…” Tiểu Bạch lấy làm lạ cào cào tóc, có nói qua với Tiểu Thụ bạn thích ăn sầu riêng sao? Nhớ là chỉ có bạn bè thân thiết mới biết thôi chứ nhỉ!
Đúng lúc ấy Tiểu Thụ cũng tới công ty, sắc mặt cũng đột nhiên trở nên khó coi, Tiểu Bạch vội tống sầu riêng vào lại trong thùng, “Tiểu Thú, anh không sao chứ?”
“Không sao…” Lã Vọng Thú vịn tường đáp, “Chỉ là ngực có chút khó chịu… Tiểu Bạch à, thứ này lần sau đừng mang tới công ty nữa, mọi người… ụa… cũng không quen.”
“Được được…” Tiểu Bạch vội nói, đem sầu riêng vứt vào trong kho dưới lầu, là tên chết đâm chết chém nào gửi cái này tới công ty chứ, hại Tiểu Thụ của bạn khó chịu buồn nôn!
“Đói rồi…” Buổi trưa, Tiểu Bạch vặn eo một cái, bấy lâu hứng thú sút giảm chỉ biết nỗ lực làm việc, rốt cuộc cũng thấy mệt, đang muốn đứng dậy gọi Tiểu Thụ cùng đi ăn, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gọi, “Chu Tiểu Bạch, đồ ăn của cô!”
“Hả?” Ti