Bẻ thẳng thành cong
Tác giả: Trừu Phong Đích Mạc Hề
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 324900
Bình chọn: 8.5.00/10/490 lượt.
g lưng hai người bật thốt đầy cảm thán, “Dù sao…3P (3) cũng không tệ.”
“Mau xuống xe.” Tiểu Bạch thấy bọn họ vào thang máy vội giục Lã Vọng Nguyệt.
“Hết gặp mẹ rồi cha, Hoàng sóng thần xem ra thuận lợi ghê…” Tiểu Bạch núp sau menu nói với Lã Vọng Nguyệt.
“Ừm…” Lã Vọng Nguyệt đáp, “Ta nghe nói gia thế Hoàng quản lí hình như không kém, bản thân tu dưỡng cũng không tệ…”
“Bộ ngực tu dưỡng không tệ…” Tiểu Bạch chua chát thì thầm.
“Chuẩn bị hành động…” Lã Vọng Nguyệt khẽ đẩy Tiểu Bạch một cái, đứng dậy đi về phía bên kia, ánh mắt đảo nhanh như điện, Lã Vọng Nguyệt đột ngột làm bộ giật mình thò đầu sang bên trái, “Hoàng quản lí!”
Hoàng sóng thần đương nhiên là rất giật mình, lần trước xem mắt gặp phải Chu trợ lý, hôm nay lại gặp phải… em gái Lã quản lí. Nhắc đến Lã quản lí cũng là loại ưu tú cực phẩm, vấn đề là em gái hắn… Về một mặt nào đó, cảm giác về bạn so với Chu trợ lý không khác nhau là mấy. Lẽ nào năm nay vận khí của nàng xấu như vậy, vừa xem mắt đã gặp chuyện…”Lã tiểu thư…” Hoàng sóng thần chào rất ảm đạm.
Lã Vọng Nguyệt thấy nàng ta chịu đáp lời, bèn theo đà ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, “Thật là khéo…”
Mặc Duy Chính nhận ra bạn là em gái Lã quản lí, vô thức nhớ tới Tiểu Bạch mấy ngày nay khác lạ, một hai bóng gió hỏi han xem mình định đi đâu ăn, huống hồ bạn với Lã tiểu thư quan hệ tốt, đường nhìn lập tức chuyển sang bên, thấy ngay đằng sau menu thò ra mấy cọng tóc như dây thép của Tiểu Bạch, thật đúng là dở khóc dở cười.
Hoàng sóng thần ngượng ngùng nói, “Đúng vậy… thật khéo…”
Người trung niên ngồi cạnh Mặc Duy Chính bỗng lên tiếng, “Đây là…”
Mặc Duy Chính không còn cách nào khác đành giới thiệu, “Đây là em gái Lã quản lí của công ty KL.”
“À…” Cha Mặc Duy Chính chỉ thốt một tiếng, thầm nghĩ thái độ đơn thuần thờ ơ như vậy lập tức có thể đuổi được người thừa đi.
“Ba vị định ăn gì vậy?” Lã Vọng Nguyệt rất tự nhiên hỏi, “Nhà hàng này không tệ, anh trai tôi cũng đưa bọn tôi tới ăn…” Vẫy tay một cái, Tiểu Bạch liền thò đầu ra, “Trái đất…đúng là tròn thật … Tổng tài.”
Mặc lão đa (4) vừa nghe lập tức thốt, “A… Đây là Chu trợ lý rồi.”
“Không không…” Tiểu Bạch vội xua tay, “Là nhân viên trà nước thôi.” Nói xong liền liếc qua Mặc Duy Chính, chỉ thấy nét mặt hắn lộ vẻ hài lòng, Tiểu Bạch bèn tiếp tục mỉm cười.
Lã Vọng Nguyệt kéo luôn Tiểu Bạch tới lấp chỗ, “Hôm nay muốn ăn gì đây?”
Mặc Duy Chính biến sắc thấy rõ… Hai bạn quả không biết ngại là gì, cố tình ra vẻ ngồi chung một bàn. Tiểu Bạch nhìn Mặc Duy Chính cười cười, “Tổng tài… Thật là trùng hợp!”
Mặc Duy Chính nhìn cái trán sưng vù của bạn, “Đầu cô…”
“Đại khái là đụng chút xíu…” Tiểu Bạch nói.
Mặc lão đa đương nhiên chẳng hiểu ra sao, nhưng càng không hiểu lại càng không biết nói gì cho phải, không còn cách nào khác đành ngậm miệng vờ thâm trầm.
Chú thích :
(1) Lang Gia sơn ngũ tráng sĩ : 5 vị anh hùng trong kháng chiến chống Nhật của Trung Quốc, vì yểm hộ cho đại quân thoát khỏi vòng
vây kẻ thù, ngoan cường chống địch đến viên đạn cuối cùng, thậm chí lăn đá xuống để vây hãm quân Nhật ở núi Lang Nha (Lang Gia), sau đó gieo mình xuống núi, 3 người trong số đó hi sinh vì nước, 2 người còn lại trọng thương. (ngắn gọn thế thôi, ta dù sao cũng không phải đang viết luận về sử Tàu a…). Núi Lang Gia này nằm ở Hà Bắc, khác với núi Lang Gia ở Trừ Châu – An Huy nơi Đông Tấn hoàng đế Tư Mã Duệ từng được cứu trợ lúc bị vây khốn, ngọn núi này vốn tên Ma Đà sau vì Tư Mã Duệ từng có hiệu là Lang Gia Vương mà chuyển thành Lang Gia sơn.
(2) 5P : tương tự NP, ở đây là 5 anh…một lúc (e hèm, bạn Bạch không biết tôn trọng anh hùng Tổ quốc gì hết á)
(3) 3P : đếm này, bạn Mặc Duy Chính là một, bạn Nữ Vương Thụ là hai, papa của bạn Chính là ba…
(4) Mặc lão đa : papa nhà họ Mặc
Bẻ thẳng thành cong – chương 27
“Đây là…” Lã Vọng Thú 5h tan sở lại gặp tắc đường, kết quả đến muộn chỉ giương mắt nhìn “cảnh lạ” trước mặt buột miệng cảm thán, “Gần đây ăn cơm Tây cũng thịnh hành uống rượu đoán quyền sao?”
Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Nguyệt lúc này đương vây bên người Mặc lão đa ra sức hát xướng , “Tiểu công với tiểu thụ… H ở trên giường… Công! Haha! A… Bác thua!” Tiểu Bạch ra xòe đấu lại Mặc lão đa ra đấm, Lã Vọng Nguyệt lập tức rót rượu.
Lã Vọng Thú mới đi tới đã bị Lã Vọng Nguyệt giữ lấy, “Mặc đại thúc, đây là anh cháu, thế này đấy!”
Mặc lão đa đã quá chén nheo mắt mỉm cười, “Ưm…không tệ, không tệ, nào nào, uống một chén.”
Tiểu Bạch liền ân cần rót cho Lã Vọng Thú một chén, “Tiểu thụ…”
Mặc Duy Chính vốn ngồi một bên mặt lạnh như tiền, thấy vậy liền ra tay giật ngay lấy chén, một ngụm uống cạn, Tiểu Bạch kêu lên, “Tổng tài… Anh chẳng phải vừa nói không uống?”
“Tôi khát rồi.” Mặc Duy Chính bình tĩnh đáp.
“Để tôi tự rót…” Lã Vọng Thú cười ngồi xuống, kéo em gái một chút, thấp giọng hỏi, “Không phải anh mời cùng ăn với Chu tiểu thư sao, thế nào lại thành…”
“Trùng hợp, trùng hợp thôi!” Lã Vọng Nguyệt cười giả lả rót rượu cho ông anh, vừa quay đầu quay Hoàng sóng thần đang sắc mặt xám xịt nói, “Chị dịch sang kia chút, thiếu chỗ rồi
