Teya Salat
Bẫy Tình

Bẫy Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322435

Bình chọn: 8.5.00/10/243 lượt.

của hai người chạm vào nhau trên gương, người đàn ông này rõ ràng có lời muốn nói, nhưng lại chẳng có thể nói gì, thứ còn lại, chỉ là sự khúc xạ đẹp đẽ trong ánh mắt.

“Kế tiếp đi đâu?” Lý Thân Ninh thu hồi ánh mắt nhìn về phía trước.

Tư Gia Di cũng nhắm mắt lại, cô quả thật rất tiều tụy, mệt mỏi: “Nơi anh tìm được chiếc đĩa DVD đó? Tôi muốn tới xem qua.”

Lý Thân Ninh gật đầu một cái.

Xe cuối cùng dừng lại tại một căn nhà kiểu cũ.

Tư Gia Di cảm thấy xe dừng lại, cô mở mắt. Xuyên thấu qua ngoài cửa xe, cô nhận ra từng cọng cây ngọn cỏ mơ hồ quen thuộc. Phảng phất trong nội tâm cô biết đó sẽ là nơi này, Tư Gia Di phát hiện mình cực kỳ bình tĩnh.

Lý Thân Ninh dẫn cô tới bậc cấp, đứng trước cánh cửa, Tư Gia Di ngửa đầu nhìn tấm biển môn bài có chút rỉa sắt bên ngoài.

“Em nên biết nơi này.”

Cô cũng không trả lời, nhưng Lý Thân Ninh đã đọc hiểu. Ánh mắt của cô giống như đang hồi tưởng lại hồi ức đã đi qua, nhiêu đó đã đủ hơn ngàn vạn ngôn từ.

Lý Thân Ninh dùng chìa khóa dự phòng, mở cửa, ý bảo cô đi vào: “Người nhà của anh ta cũng không biết có nơi này tồn tại, bất động sản cũng chưa bị rao bán, tôi cảm thấy kì lạ, nên đã điều tra qua

Nghe vậy, Tư Gia Di theo bản năng sờ sờ túi. Cô phát hiện trí óc mình trống rỗng. Suy nghĩ một chút, cô quay đầu.

Đi ngang qua tủ TV, đi ngang qua khay trà, đi ngang qua ghế sa lon, đi ngang qua tấm hình Phương Tử Hằng cùng cô đang ôm nhau cười ngọt ngào, lại phủ lên từng lớp bụi trong trí nhớ, từ quá khứ trở về thực tế, chỉ để lại một câu nói ngắn gọn: “Đi thôi.”

Lý Thân Ninh theo ý cô đưa cô ra ngoài, một khắc cuối cùng trước khi đóng cửa, Lý Thân Ninh rốt cuộc vẫn phải nói: “Đừng biểu lộ ra dáng vẻ khổ sở như vậy.”

Khổ sở? Không, cô đang rất bình tĩnh. Điểm này chính cô cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Tư Gia Di trầm mặc đóng cửa, khe cửa càng ngày càng nhỏ, cảnh tượng trong phòng biến mất trước mắt cô từng chút một, cuối cùng “cộp” một tiếng, khóa bị đóng lại, chuyện cũ theo đó cũng kết thúc.

Một người đàn ông như vậy, dùng phương thức ích kỉ như thế yêu cô. Tư Gia Di lặng lẽ nói trong lòng: hẹn gặp lại.

Hai người lần nữa lên xe.

Lý Thân Ninh thấy cô đã cài xong dây nịt an toàn, liền khởi động xe: “Hiện tại đi tìm Diêu Tử Chính?”

Tư Gia Di không chút phản ứng, rồi lại đột nhiên mở miệng “Lý Thân Ninh.”

Cô đột nhiên trịnh trọng gọi hắn, Lý Thân Ninh không khỏi kỳ quái: “Hả?”

“Tôi có lời muốn nói với anh.”

Lý Thân Ninh thấy cô nghiêm túc, quyết tuyệt, tựa như một khắc sau sẽ tự tay chặt đứt tất cả. Hắn muốn theo trực giác trốn tránh, chiếc xe vừa mới được khởi động lại dừng lại, Lý Thân Ninh hắn giọng, nghiêng người sang đối diện cô, cố hết sức giữ vẻ bình tĩnh: “Lúc này, chuyện của Đa Đa quan trọng hơn. Chờ em tìm được đứa trẻ, lại bàn tiếp, như thế nào?”

Tư Gia Di do dự một chút, lời sắp được bật ra, cứ như vậy bị nghẹn nơi cổ họng, cảm giác lo sợ cứ chiếm lấy Lý Thân Ninh không tha, cho đến khi cô gật đầu một cái, đem lời vốn phải nói nuốt trở về: “Vậy đến lúc đó bàn lại.”

Nói xong cô liền đưa tờ giấy Quý Khả Vi đưa cho cô đưa cho hắn: “Đến địa chỉ trên.”

Lý Thân Ninh dừng một chút, lần nữa khởi động xe, đến hắn cũng không biết mình rốt cuộc đang sợ những gì.

Địa chỉ Quý Khả Vi đưa cho cô là khu dân cư sang trọng tấp nập nhất, Lý Thân Ninh dừng xe ở bãi đậu xe, muốn theo cô lên lầu, Tư Gia Di lại cản hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, trầm mặc, kiên quyết lắc đầu.

Lý Thân Ninh do dự một chút, gật đầu một cái lui về: “Vậy tôi ở đây chờ em.”

Tư Gia Di một mình lên lầu, đi tới bên ngoài căn hộ của Diêu Tử Chính, hành lang an tĩnh hệt như tâm tình cô, Tư Gia Di cũng không biết mình vì sao bình tĩnh đến thế, thậm chí ngay cả hận cũng không còn hơi sức.

Đè xuống chuông cửa không lâu sau, camera chống trộm bên cạnh sáng lên, báo hiệu có người trong nhà, Tư Gia Di không thấy được người bên trong. Chỉ có chính gương mặt cô xuất hiện trên màn ảnh, không lo lắng, không nhúc nhích, không hỗn loạn.

Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần cũng như hành động khi giáp mặt Diêu Tử Chính, cô rất nghi ngờ, rằng hắn sẽ không chịu mở cửa gặp cô, song, hắn lại thoải mái thong dong mở cửa.

Đứng bên trong, chính là một vẻ mặt lãnh khốc nhưng rất ra dáng chủ nhà, lạnh nhạt nói: “Mời vào.”

Tư Gia Di đi vào, phòng ốc mang đậm phong cách của hắn, ngạo nghễ, bất cần, trong phòng không có một ai, bày trí rất đẹp, nhưng lại không giống như một ngôi “nhà”. Duy chỉ có một nơi, mang chút ít không khí ấm áp, ở giữa bày đủ mô hình nhiều màu sắc.

Có bộ lắp ráp xe hơi, máy bay, trong mắt Tư Gia Di thoáng hiện lên hình ảnh một đứa bé đang ngồi trên sàn chăm chú ráp từng mảnh thành một khối hoàn chỉnh. . . . . .

Tư Gia Di gấp đến độ quay đầu tìm nhìn Diêu Tử Chính: “Đứa bé đâu? ”

Diêu Tử Chính ngồi ở quầy rượu, gác chân lên ghế cao, bên tay là ly rượu đỏ chỉ còn một nửa, hiển nhiên đã thưởng thức rượu trong lúc chờ cô phản ứng.

“Luật sư của tôi nói cho tôi biết, em đã gặp qua Quý Khả Vi. Em cho rằng tôi còn có thể để con ở nhà chờ gặp em sao? ”

Hắn cúi đầu nói chuyện, ngón tay lay lay ly rượu đỏ, không thấy đ