ạch Chi Âm. Nếu người Thẩm Mục Phạm yêu vẫn là Bạch Chi Âm thì đương nhiên anh cũng nguyện làm sứ giả.
***
Trong chung cư Hạnh Lâm, Doãn Nghiên Hi nghe xong những lời Liên Hi nói thì cũng bắt đầu làm tốt chức trách “nội gián” của mình.
“Thạch Vận Nhã này là cháu nội của Thạch Hiến Hải của tập đoàn Thiên Vinh. Nghe nói người xin đẹp nhu mì, là người vợ lí tưởng trong lòng đàn ông giới thượng lưu.”
Bạch Chi Âm ôm gối, lẳng lặng ngồi trên giường giống như là một quả cà bị sương muối làm cho khô héo.
Thấy cô không nói tiếng nào, Doãn Nghiên Hi chọc vào cánh tay cô. “Người đã ta nói rõ như vậy mà cậu còn ở đây ngồi thừ như thế, không thích hợp lắm.”
Nói xong, cô nháy mắt với Liên Hi, Liên Hi hiểu ý nên lập tức tiếp lời. “Đúng vậy, chính miệng anh ta đã thừa nhận với tôi là còn yêu cô đấy.”
“Anh ta làm nhiều như vậy thật ra là vì muốn cậu chủ động tới tìm anh ta, cậu cứ xuống nước làm hòa đi mà.” Nghiên Hi sốt ruột. “Rốt cuộc thì sĩ diện quan trọng hay là hạnh phúc cả đời cậu quan trọng hơn.”
Bạch Chi Âm mím môi, một lúc sau mới cúi đầu nói. “Không phải mình không thể xuống nước mà là mình cảm thấy không xứng với anh ấy.”
Doãn Nghiên Hi lườm cô một cái. “Cô hai à, đầu óc của cô bị hỏng rồi sao, tự nhiên nói chuyện xứng với không xứng? Đừng nói tới chuyện cậu có xứng hay không, chỉ với thân phận của Thẩm Mục Phạm thôi thì không cần tìm một người tới để tô vẽ thêm cho mình.”
“Nhưng mà…” trong đầu Bạch Chi Âm bỗng nhiên lên hình ảnh đôi người ngọc ấy khiến lòng thấy chua xót. “Bọn họ đứng bên nhau trông rất đẹp đôi.”
Doãn Nghiên Hi trở dài một hơi. “Cho nên cậu cảm thấy mình nên rút lui, tác thành cho bọn họ sao?”
Không đợi Bạch Chi Âm trả lời, Doãn Nghiên Hi đã đứng bật dậy, từ trên cao nhìn xuống nói với cô. “Bạch Chi Âm, khi nào thì cậu trở nên lo được lo mất như vậy chứ? Nếu cậu nghĩ mình không xứng với người ta, không dám trèo cao thì trước đây cậu tính kế anh ta, trăm phương ngàn kế quyến rũ anh ta để làm gì? Bây giờ người ta yêu cậu rồi, chỉ cần cậu nói một câu là người ta sẽ từ hôn thì cậu lại đổi ý, bắt đầu coi nhẹ mình, lo lắng không xứng với người ta là sao?”
“Ngay cả đi tranh thủ cũng không dám mà cậu còn luôn miệng nói cậu yêu anh ta, uổng cho tấm chân tình Thẩm Mục Phạm dành cho cậu, hi sinh hạnh phúc cả đời mình để đánh cuộc.” Nghiên Hi dừng lại một chút rồi ném ra một quả tạc đạn. “Mình nói cho cậu biết, cậu nghĩ tại sao Thẩm Mục Phạm lại kết hôn với Thạch Vận Nhã? Không phải vì muốn tìm một người đến khích cậu mà là vì cậu, anh ta nợ nhà họ Thạch nên bây giờ bị họ buộc phải cưới con gái họ, làm ba hờ của người ta.”
Ngay cả Liên Hi cũng phải ngạc nhiên trước tin tức này, lập tức hỏi. “Trong bụng Thạch Vận Nhã có con của người khác rồi à?”
Doãn Nghiên Hi ừ một tiếng, coi như trả lời.
“Là của ai vậy?” Bạch Chi Âm hỏi.
“Không biết nữa.” Nghiên Hi lắc đầu. “Mình chỉ biết Thẩm Mục Phạm muốn trả nợ ân tình nên mới bằng lòng kết hôn.”
“Cậu nói vì mình mà anh ta nợ ân tình của họ?” Bạch Chi Âm lại hỏi.
“Cũng có liên quan tới cậu.” Doãn Nghiên Hi bực mình nói. “Cậu còn nhớ chuyện chú Quyền bên cạnh con cáo già đó đi tự thú không?”
Đương nhiên là nhớ rồi. Nếu không nhờ có chú Quyền đi tự thú thì Bạch Phi Dương sẽ không bị lật đổ, quan trọng hơn là nếu không nhờ chú Quyền đưa cho Thẩm Mục Phạm những chứng cứ bất lợi với cô, rồi khăng khăng với cảnh sát là cô tham gia buôn bán văn vật mà không biết gì thì bây giờ cô đã giống với Bạch Phi Dương, ngồi tù ở Xích Thủy rồi. Có điều: “Chuyện chú Quyền tự thú có liên quan tới nhà họ Thạch ư?”
“Nhà họ Thạch có ơn cứu mạng với chú Quyền.” Doãn Nghiên Hi giải thích.
Thảo nào mà lúc đầu bọn họ còn lấy làm lạ. Chú Quyền đi theo lão cáo già đó bao nhiêu năm nay, hai đứa con trai cũng là những trợ thủ đắc lực nhất của nhà họ Bạch thì sao chú ấy lại quy phục Thẩm Mục Phạm, cam tâm kéo người nhà của mình vào để chỉ chứng Bạch Phi Dương, thì ra là vì báo ân.
“Cho nên bây giờ nhà họ Thạch muốn Thẩm Mục Phạm trả nợ ân tình?” Liên Hi căm phẫn nói. “Nhưng cách trả nợ này cũng thật quá đáng, sao có thể bắt anh ta nuôi con của người khác chứ? Hơn nữa sao Thẩm Mục Phạm lại chịu?”
“Anh ta không chịu cũng đâu còn cách nào khác.” Nghiên Hi than thở. “Hai người đừng quên chú Quyền có thể chỉ chứng Bạch Phi Dương thì cũng có thể chỉ chứng Chi Âm.”
“Anh ấy… làm thế là để bảo vệ mình ư?” Bạch Chi Âm ngạc nhiên, rồi sau đó cảm thấy đau lòng. “Tại sao anh ấy lại ngốc như vậy?”
“Đúng là rất ngốc.” Nghiên Hi nói tiếp. “Làm nhiều việc như thế mà cậu vẫn không biết cảm kích, còn ở đây nói cái gì mà xứng hay không xứng, đúng là không đáng thật.”
Không để ý tới sự xỉa xói của bạn mình, Bạch Chi Âm lập tức đứng bật dậy. “Không được, mình không thể để anh ấy làm vậy.” Nếu Thạch Vận Nhã không có con thì cô cảm thấy họ rất đẹp đôi, tự ti đến nỗi không dám đến phá vỡ việc hôn nhân này nhưng hiện nay, anh vì muốn bảo vệ cô mà bằng lòng vứt bỏ lòng tự tôn của một người đàn ông. Tình yêu anh dành cho cô lớn như thế, sao cô có thể dễ dàng buông tay.
Cô đã hạ quyết tâm nhưng Doãn Ng