Polly po-cket
Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328413

Bình chọn: 8.00/10/841 lượt.

càng không ngờ đến là anh vẫn ẩn nhẫn không nói, còn tận lực giúp Chi Âm giải quyết chuyện nhà họ Bạch. Sớm biết rằng anh ta thông minh và yêu Bạch Chi Âm như vậy, hẳn là phải khuyên Chi Âm sớm nói thật cho xong.

Công bằng mà nói, anh hiểu rõ thái độ của Thẩm Mục Phạm hiện giờ. Nếu đổi là anh, nói không chừng rất tức giận. Chẳng qua, chứng kiến bộ dáng tiều tụy của Chi Âm, anh lại trách Thẩm Mục Phạm không đủ rộng lượng, nếu trước đó có thể bao dung, vì sao hiện tại phải tính toán.

Thở dài một hơi, anh vỗ vỗ vai Bạch Chi Âm, an ủi. “Đừng lo lắng, anh ta thật sự yêu cô, chờ an ta hết giận thì sẽ tha thứ cho cô thôi.”

“Sẽ không đâu.” Bạch Chi Âm lắc đầu, tuy rằng cô mệt đến ngay cả hơi sức nói chuyện đều không có nhưng cũng không gây trở ngại đến khả năng suy xét của cô. Cô ở bệnh viện đợi một ngày, Thẩm Mục Phạm cũng không tới thăm cô, mà cô hiện tại đi khỏi bệnh viện lâu như vậy, ngay cả ý nghĩ tìm cô cũng không có, anh thật sự không cần cô.

Sự tuyệt tình của anh giống như chỉ một bàn tay bóp nát trái tim cô thành từng mảnh nhỏ, mỗi một mảnh đều là tình yêu cô dành cho anh.

Đúng vậy, đến lúc anh lạnh lùng mà xoay người, cô mới hiểu được tình yêu dành cho anh đã xâm nhập vào trái tim, xâm nhập vào xương tủy.

Nghĩ đến bọn họ từ nay về sau là người qua đường, cơn đau tan lòng nát dạ lập tức kéo tới, đau đến nỗi cô khóc thất thanh, hối hận xen lẫn tuyệt vọng theo nước mắt chảy ra…

Liên Hi thương tiếc mà ôm cô vào trong lòng, bàn tay hạ xuống vỗ về sau lưng cô. “Khóc đi, khóc ra là tốt rồi.”

***

Ngày hôm đó, sau một hồi khóc lớn, những cảm xúc dồn nén của Bạch Chi Âm được giảm bớt, Liên Hi khuyên lại bảo cuối cùng cũng ăn được một chút. Nhưng những ngày tiếp theo, con người cô dường như thay đổi toàn bộ, thường ngồi ôm chân trên cửa sổ gỗ mà nhìn ra ngoài, đôi mắt linh động mất đi vẻ rực rỡ vốn có trước đây, như là đối với bất cứ chuyện gì cũng đều mất đi hứng thú. Ngay cả Tiểu Thiên đến thăm, cô cũng chỉ sờ đầu cậu, không nói một câu.

Điều khiến Liên Hi lo lắng chính là việc ăn uống của cô. Cô luôn nói không có cảm giác ngon miệng, mỗi lần đều khuyên bảo mới miễn cưỡng ăn một chút, ăn ít đến mức ngay cả không bằng một con mèo.

Doãn Nghiên Hi sợ cô cứ như vậy sẽ suy sụp, nên đề nghị chuyển đến ở cùng cô, lại bị cô cự tuyệt. “Không cần, hiện tại là thời điểm quan trọng nhất của cậu, không cần bận tâm đến mình. Yên tâm, mình không sao.”

“Không sao?” Doãn Nghiên Hi trừng mắt liếc nhìn cô một cái. “Cậu xem cậu gầy đến thành cái dạng gì rồi? Còn nói không sao?”

Cô nhếch khóe miệng lên nhưng lại không kéo ra nổi một nụ cười bèn lảng sang chuyện khác. “Đúng rồi, kế hoạch thu mua thế nào? Hiện tại có bao nhiêu cổ phần của Lâm Thị?”

“Cậu không cần quan chuyện này, nên suy nghĩ đến việc của bản thân mình đi.” Nghiên Hi giữ chặt tay cô, lời nói rất nghiêm túc. “Đã hơn nửa tháng rồi, chẳng lẽ cậu không muốn níu kéo anh ta sao?”

Bạch Chi Âm nghiêng đầu tựa vào trên gối. “Anh ấy đã không thương mình nữa.”

“Ai nói vậy? Chính anh ta sao?” Doãn Nghiên Hi tức giận hỏi. “Cậu cho rằng tình yêu là cái gì? Dễ đến rồi đi, nói yêu là yêu, nói không yêu là không yêu?”

“Anh ấy chưa nói nhưng mình biết.” Anh hoàn toàn không muốn nhìn thấy cô. Mấy ngày này, tuy ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cô vẫn chờ đợi anh đến tìm mình, cho dù là một cuộc điện thoại, một tin nhắn cô đều hi vọng. Nhưng mà, cái gì cũng không có. Anh nói được thì làm được, đoạn tình cảm mới nảy nở này bị cắt đứt, kết thúc quan hệ của bọn họ

Thái độ uể oải cùng chán nản của cô khiến Nghiên Hi vừa đau lòng vừa tức giận. “An ta nói không muốn gặp cậu, cậu không biết đi tìm anh ta hả?”

Không đợi cô mở miệng, Doãn Nghiên Hi liền nói. “Chuyện này nói cho cùng là cậu sai, anh ta tức giận, kiêu ngạo một chút cũng là bình thường, cậu còn muốn để anh ta chủ động mà nói tha thứ cho cậu chắc?”

Thấy cô không lên tiếng, Nghiên Hi oán trách mà xỉa đầu của cô. “Cậu nha, thông minh cả đời, hồ đồ trong chốc lát.”

“Trước đây anh ta không thương cậu, cậu cũng tìm mọi cách tiếp cận anh ta, bây giờ anh ta có tình cảm với cậu, cậu lại đứng yên, do dự không bước tới, thật uổng cho tấm lòng của anh ta. Nếu mình là anh ta, lúc này tám phần là nghi ngờ cậu không yêu anh ta, chỉ là muốn lợi dụng anh ta giúp cậu mà thôi.”

“Không phải, ngay từ đầu là mình muốn lợi dụng anh ấy, nhưng sau này….” Cô dừng một chút, nhỏ giọng như kiên định nói. “Mình yêu anh ấy.”

“Cậu giải thích với mình thì có ích gì, cậu đem những lời này đi nói cho anh ấy đi.” Doãn Nghiên Hi thở dài. “Từ đầu tới cuối Thẩm Mục Phạm không để tâm cậu lừa anh ta, điều anh ta để ý là cậu không tin tưởng, không muốn thổ lộ tâm tình, không chịu đem sự thật nói cho anh ta biết. Bây giờ cậu trốn đi không làm gì sẽ làm anh ta càng thất vọng, như vậy càng tệ, hai người kết thúc thật đấy.”

“Nhưng mà, mình sợ….”

“Sợ cái gì.” Doãn Nghiên Hi lớn tiếng cắt đứt sự do dự của cô. “Kết quả tồi tệ nhất là anh ta không để ý đến cậu, so với hiện giờ có gì khác nhau? Nếu như vậy sao không thử một phen?”

Một hồi giảng giải khiế