XtGem Forum catalog
Bầy hạc

Bầy hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329363

Bình chọn: 9.5.00/10/936 lượt.

a.”

Chử Điềm im lặng trong giây lát, phải thừa nhận Từ Nghi nói rất đúng. Cô vẫn nhớ những lời Mạnh Ngọc Hòa đã nói với cô lần đó sau khi ba chồng cô gặp tai nạn xe cộ. Ông nói bản thân hồ đồ và ích kỷ, nỗi hối hận và đau buồn sâu sắc như vậy không phải giả. Bây giờ nhìn lại, chắc hẳn ông thật sự cảm thấy mình không có mặt mũi nào đối mặt với Từ Nghi cả.

“Vậy làm sao đây?” – cô hỏi.

Từ Nghi nhìn đăm đăm phía trước, cười nhạt, đôi mắt dịu dàng được bóng đêm dày đặc tôn lên càng trong suốt.

“Điềm Điềm, em biết ban đầu vì sao anh lại đồng ý giả làm anh trai ở bên cạnh chị Mạnh Phàm không?”

Chử Điềm “Ừ” một tiếng, âm cuối hơi cao, không biết tại sao bây giờ đột nhiên anh lại nhắc đến chuyện này.

“Bởi vì anh biết, dù thế nào, anh cả đều hi vọng chị Mạnh Phàm sống tiếp.”

Chử Điềm thoáng giật mình, đột nhiên cảm thấy lòng mình chua xót vô vàn.

“Anh đó!”

Cô giận anh chỉ vì người khác không để ý đến mình, lời đến bên khóe môi lại trở thành một tiếng thở dài thật khẽ.

“Khi đó đến cuối cùng anh lại hèn nhát, lần này sẽ không đâu.”

Anh nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ. Chử Điềm hiểu anh không dễ dàng từ bỏ như vậy, mấp máy môi, nuốt hết tất cả lời khuyên, cô hỏi:

“Vậy anh định làm thế nào?”

“Xem lại đã” – Từ Nghi thở dài, tiếng thở dài nhanh chóng tan biến trong cơn gió rét mướt mùa đông – “Luôn có cách mà.”

Chương 81

Sau hôm nói câu này, Từ Nghi trở về Lục Chỉ. Trước khi đi anh nói với Chử Điềm năm nay có nghỉ đông, thời hạn là một tháng. Bất kể thế nào, sau khi xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, đây coi như là một tin tốt.

Gần đây Chử Điềm đi làm có chút mệt mỏi, đứa bé trong bụng càng lúc càng lớn, dần dần cô cũng cảm thấy bất tiện và vất vả. Lúc làm việc cũng không nhịn được ngủ lơ mơ. Phùng Kiêu Kiêu đã sớm kêu cô về nhà nghỉ ngơi, Tống Khả Như cũng không hy vọng cô qua lại mệt nhọc như vậy. Lúc đó cô còn cảm thấy họ đều quá khẩn trương, bây giờ cũng không khỏi nhá nhem ý thoái lui.

Gần đến cuối năm, nhân sự công ty Tây Đinh xảy ra thay đổi nho nhỏ. Chử Điềm vẫn không chú ý lắm, nhưng bên cạnh có Phùng Kiêu Kiêu biết hết chuyện bà tám, sáng sớm đã loan tin Triệu Hiểu Khải xin nghỉ cho cô biết. Đã lâu không có nghe ai nhắc đến một cái tên Triệu Hiểu Khải này nữa, Chử Điềm suy nghĩ một hồi mới nhớ ra anh ta trông như thế nào.

“Anh ta xin nghỉ rồi hả?”

“Đúng vậy đấy.” – vẻ mặt Phùng Kiêu Kiêu tràn ngập nỗi kích động nhiều chuyện – “Cậu biết tại sao xin nghỉ không? Nghe nói là dan díu với một nữ đồng nghiệp cùng bộ phận, kết quả bị chồng của nữ đồng nghiệp kia bắt gian tại giường, chặn anh ta lại đánh một trận, còn tố cáo đến công ty chúng ta. Có nhân viên như vậy ông tổng chúng ta cũng mất hết mặt mũi, sớm bảo anh ta cút đi, thưởng cuối năm cũng không có phần anh ta mà.”

Chử Điềm hơi có chút á khẩu, không ngờ cuối cùng Triệu Hiểu Khải vẫn dính líu đến phụ nữ có chồng, đây rốt cuộc là sở thích gì đây. Hơi cảm khái một chút, Chử Điềm chẳng để người này trong lòng, trái lại thông qua cái tên này, khiến cô nhớ đến một người khác – Triệu Tiểu Tinh.

Kể từ buổi chiều ở khu gia thuộc, cô chưa từng gặp lại Chử Ngật Sơn và Triệu Tiểu Tinh nữa. Nhưng không phải là chẳng hề có lấy một tin tức, thỉnh thoảng lúc liên lạc với cô út Chử Đông Mai cũng có thể nghe được một chút, nhất là con trai của hai người họ. Nghe nói đã làm phẫu thuật rồi, tình trạng đã khá hơn một chút.

Chử Đông Mai cảm khái nói trong điện thoại thế này:

“Triệu Tiểu Tinh vì con trai cũng lo lắng không ít, tiều tụy chẳng ra người ngợm gì nữa, con gặp đảm bảo không nhận ra.”

Không phải Chử Điềm nghe không hiểu, cô út nói gần nói xa là đã không còn phản cảm với Triệu Tiểu Tinh như lúc ban đầu nữa. Trong khoảng thời gian này vì đứa bé nên cũng gọi điện thoại cho cô ta không ít. Tuy nhiên Chử Điềm không hề trách bà, dù sao Triệu Tiểu Tinh cũng sinh cho nhà họ Chử một đứa con trai, dù là có chút khiếm khuyết, nhưng cũng có người thắp nhang lên mộ Chử Ngật Sơn sau lúc ông trăm tuổi. Cô út từng bất bình vì cô là điều không giả, hôm nay quan tâm đứa cháu nhỏ cũng là thật lòng. Ngay cả bản thân cô khi nghe về tình trạng con trai họ có chuyển biến tốt đẹp, đáy lòng cũng hơi nhẹ nhõm đi một chút.

Chử Đông Mai còn nói với cô trong điện thoại:

“Biết con mang thai, ba con rất vui mừng, còn muốn đến thăm con đấy.”

Chử Điềm biết cô út đang thăm dò thái độ giúp Chử Ngật Sơn, thoáng im lặng, cô nói:

“Cô bảo ông ta trông nom con trai cho tốt, ít phân tán tư tưởng thôi. Bên chỗ cháu rất tốt, không phải người đàn ông nào cũng đều không đáng tin như ông ta.”

Chử Đông Mai bật cười:

“Con bé này…” – nhưng lại không nói thêm gì nữa.

“Cô út, cô cứ chuyển nguyên lời cho ông ta, ông ta nghe thấy đương nhiên sẽ hiểu ý con.”

Nói xong Chử Điềm liền cúp điện thoại. Chử Điềm biết tật mềm lòng của mình không thay đổi được, nên nói lời này chỉ là vì để cho Chử Ngật Sơn đừng lo lắng cho cô và Từ Nghi. Về những thứ khác, trong lòng cô cũng biết rõ, đời này cô không thể nào tha thứ cho ông được.

Hôm đó trước khi tan sở, Chử Điềm đột nhiên nhận được điện thoại của ba chồng