XtGem Forum catalog
Bắt được rồi, vợ ngốc

Bắt được rồi, vợ ngốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323703

Bình chọn: 7.00/10/370 lượt.

tất cả mọi người ở trường Star đều biết rõ tên Minh Vỹ, hắn không bao giờ để ý và xen vào chuyện của người khác. Cô tìm cách gây sự với Ái Hy vì thích hắn, hắn có thừa sức bảovệ cô ấy, việc gì phải đạp đổ gia đình cô.” Hạo Thần bật cười thật lớn, Ái Hy đã biết tất cả… biết tất cả rồi, không có việc gì để che giấu cả.

Ba năm trước, cậu đã đưa Ái Hy đến căn phòng đã sắp xếp và hẹn trước Nhã Tuệ và Tịnh Nhi, mục đích là để khơi dậy nỗi đau của cô và bôi nhọ hình ảnh Minh Vỹ trong cô.

Quả nhiên mọi việc tiến triển rất đúng theo dự tính, Ái Hy hoàn toàn tin cậu sau khi được đưa đến căn phòng và nói chuyện với cả hai người họ.

Cô đã ôm hận… nhưng cậu không ngờ là cô vẫn còn rất yêu hắn, và tất cả đều quay lưng lại với mình.

Cậu ném con dao trong tay sang một bên, đưa bàn tay về phía Ái Hy… để tìm một cơ hội cuối cùng…

Nhưng ánh mắt cô chỉ lướt qua cậu một giây, rồi lại dừng ở khuôn mặt anh tuấn của Minh Vỹ.

Còn Nhã Tuệ, cô tức giận giáng cho Hạo Thần một cái tát thật mạnh, sau đó xin lỗi Ái Hy và Minh Vỹ rồi bỏ đi.

Về phía Tịnh Nhi, cô khóc đến cạn nước mắt, đau rát cả cổ… cô hận, hận Hạo Thần đã dùng cái chết của Triết Dạ để khiến cô trở thành một quân cờ trong tay hắn.

“Hạo Thần… anh về đi, đừng để tôi trông thấy mặt anh thêm bất cứ một lần nào nữa! Nếu không thì đừng trách tại sao tôi nhẫn tâm!” Cô phát ngôn nặng nhọc, võng mạc vẫn đọng nước mắt, mọi thứ trước mắt cô đang mờ dần đi. “Nếu là con người… thì anh làm ơn… Gọi người đến cứu anh ấy đi…”

Đến lúc này thì cô không thể nào kìm lại được nữa, cô nấc lên và đưa một tay ôm lấy mặt, tay còn lại giữ lấy người Minh Vỹ…

Tay anh, người anh và cả thân nhiệt đều lạnh quá mức cho phép rồi!! Nếu không có người cứu, Minh Vỹ sẽ chết mất…

“Làm ơn… làm ơn… cứu anh ấy…”

Nhìn Ái Hy và Minh Vỹ, Hạo Thần chỉ cười nhạt rồi quay lưng bỏ đi.

Sấm vang trời, mưa không ngớt, nước mắt hoà lẫn trong màn mưa lạnh buốt…

Tất cả đã kết thúc!!



*Sân bay*

Hạo Thần quyết định ra nước ngoài định cư, cậu không muốn ở lại nơi đã gây ra quá nhiều thương tổn cho người khác.

Bỏ mặc công danh và sự nghiệp ở lại… cậu bước lên khoang máy bay, ra đi mà không nói bất cứ ai một lời nào…

Phải tập quên hình bóng một người không thuộc về mình thật không dễ dàng chút nào, nhưng cậu không thể ở lại đây thêm một phút giây nào nữa.

Xin lỗi Tịnh Nhi vì câu chuyện của Triết Dạ!

Xin lỗi người con gái cậu yêu vì đã khiến cô đau lòng!

Hạo Thần ngồi trên ghế máy bay, bàn tay nắm chặt bức ảnh…

Trong hình, Ái Hy đang ôm chặt con gấu bông, cô không cười và cũng không khóc, gương mặt như người mất hồn.

Chính cậu đã khiến cô đánh mất nụ cười trong một quãng thời gian quá dài, và có lẽ bây giờ sẽ có người đủ sức khiến cô lại mỉm cười!

Một bóng người ngồi phịch lên chiếc ghế bên cạnh Hạo Thần, cô ta giằng lấy bức ảnh cậu đang ngắm nhìn… là Tịnh Nhi!

“Bỏ lại tất cả để ra đi sao? Tôi đã hứa với Ái Hy là phải trông chừng anh, và chắc anh Triết Dạ sẽ rất vui vì tôi đã giúp em gái anh ấy làm một việc ý nghĩa!”

Tịnh Nhi tiện tay cho bức ảnh vào túi xách, sau đó nhìn ra bầu trời xanh thẳm ngoài cửa kính.

Có lẽ anh Triết Dạ đang mỉm cười và dõi theo cô từ một nơi nào đó trên bầu trời này.

Hạo Thần cũng ngồi lặng im… cho đến phút cuối Ái Hy vẫn tha thứ và đồng cảm cho cậu, chẳng trách tại sao cô ấy lại yêu Minh Vỹ đến thế…

Bầu trời tươi sáng, Dương Hạo Thần đang bắt đầu một cuộc sống mới ý nghĩa hơn xưa!!



Ba ngày sau…

*Bệnh viện XX*

“Bệnh nhân Hàn Minh Vỹ, anh đang làm thái độ gì với em thế hả?” Ái Hy buồn bã ngắm nhìn gương mặt góc cạnh đầy sức hút của anh, đôi mắt ứa lệ nhưng vẫn cố gắng không bật khóc, “Này, anh định lơ em như thế này cho đến khi nào?”

Từ ngày nhập viện, Minh Vỹ không thèm đưa mắt nhìn cô dù chỉ một cái… đây là lần đầu tiên anh hất hủi cô!!

Từ trước đến giờ, chưa bao giờ anh đối xử với cô lạnh nhạt như thế…

Anh đang giận cô, lần đầu tiên anh giận cô…

Tại sao lúc gặp lại nhau, cô không hề để tâm đến anh mà lại muốn *** hại anh thế này?

Những việc cô đã làm thật đáng trách, nhưng tại sao anh không nói bất cứ điều gì cả mà cứ im lặng như thế này?!

Minh Vỹ vẫn im lìm, đôi mắt đang có một hướng nhìn vô định về phía bên ngoài cửa sổ cạnh giường bệnh.

Ái Hy ghì chặt lấy tay áo của anh, cúi đầu và lặng lẽ rơi nước mắt…

“Đừng khóc…”

Hai từ được phát ra từ phía Minh Vỹ khiến Ái Hy ngạc nhiên ngước mặt lên…

Anh vẫn bình thản nhìn ra bầu trời rộng lớn bên ngoài, nhưng da thịt anh lại cảm nhận rõ rệt những giọt nước mắt nóng ấm đang rơi trên vai mình.

Không giận cô, nhưng anh thật sự không biết nên đối diện với cô như thế nào.

“Anh chọn em làm vợ không phải vì em giống Thy Thy… anh đã biết em, từ rất lâu rồi.” Anh tuy không biết nên nói gì trong lúc này, nhưng anh muốn cô biết rõ… anh yêu và cần cô, không phải vì đơn thuần cô sở hữu những nét giống hệt Thy Thy.”Em… trở về bên anh, được không?”

Ái Hy tròn mắt nhìn Minh Vỹ… xem kìa!! Gương mặt anh đang đỏ ửng lên kìa!!

Một người như anh lại đỏ mặt khi nói những lời nà