Hạo Thần về phía trước.
“Có đúng không?”
Tịnh Nhi rơi nước mắt, đôi mắt cô nhìn cậu như tìm kiếm chút gì đó gọi là sự tin tưởng, nhưng những lời cô vừa nghe được lại là câu phát ngôn của Hạo Thần!!
“Tôi hỏi có đúng không? Đúng không?”
Cố tình nhấn mạnh hai từ “đúng không”, Tịnh Nhi gần như sắp phát điên…
Không thể nào… không thể nào!!
Hạo Thần cũng lặng im không thèm trả lời, vì Tịnh Nhi chỉ là một quân cờ trong cuộc chơi, cô như thế nào đối với cậu cũng không quan trọng bằng Ái Hy.
Sự thật này… chỉ cần Ái Hy không biết là đủ!
Cô gái đi cùng Tịnh Nhi cũng sững sờ, cô ta đứng yên như tượng gỗ, tiếp tục chờ đợi xem sẽ có chuyện gì xảy ra.
Vừa bị xô ngã bất ngờ, Hạo Thần bình thản đứng dậy, lấy từ trong túi ra một vật thể khá nhỏ – là một chiếc dao con!!
Cậu mặc cho Tịnh Nhi đang bị shock đến mức ngã khuỵu xuống đất, mặc cho cô gái kia nhìn mình như thế nào, tiếp tục bước đến gần Minh Vỹ.
“Cô ấy… phải thuộc về tôi!”
Rất tiếc, trong trường hợp này Minh Vỹ cũng hoàn toàn buông thả, anh không muốn đôi co gì cả, và anh cũng không còn chút sức lực nào cả.
Đến tận lúc Hạo Thần chỉ còn cách Minh Vỹ một đoạn ngắn… thì thiếu nữ trong chiếc váy ren đen xuất hiện, quỳ xuống và đưa tay kéo Minh Vỹ ôm vào lòng.
Ái Hy trừng mắt nhìn Hạo Thần căm hận, cất cao giọng một cách dứt khoát.
“Không được chạm vào người mà tôi yêu nhất!”
Chap 60
Trở về bên anh
Đôi bàn tay Ái Hy siết từ từ lấy Minh Vỹ, cô ôm anh một cách thận trọng, như thể không muốn để anh tổn thương kể cả linh hồn và thể xác.
Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến Hạo Thần sững người, anh đứng yên không cử động, không hề có bất kỳ hành động nào khác cả.
Mưa vẫn rơi…
Ái Hy bắt đầu cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt của cơ thể Minh Vỹ.
Tại sao cô lại không tin anh?
Là do cô không tìm hiểu rõ mọi chuyện và kết luận vội vàng, nên đã khiến anh tổn thương.
Cô đã gần như mất hết khả năng suy nghĩ sau khi dùng chính đôi tay mình dìm anh xuống bể bơi, nhưng cô lại không đành lòng để mặc anh như thế…
Cô hận anh, nhưng không có nghĩa là cô muốn anh chết!!
Cũng vì một phút mềm lòng, vì cô vẫn còn rất yêu anh, mà đôi chân lại vô thức quay về điểm xuất phát… để cứu anh.
Cảm ơn trời!! Nhờ quyết định đúng đắn này của cô… khi quay lại, sự thật đã được phơi bày, và sinh mạng của Minh Vỹ cũng được cứu sống.
Thì ra hơn ba năm qua, người luôn chăm sóc và dồn cho cô những thứ tư tưởng không tốt về Minh Vỹ mới thực sự là kẻ *** hại anh.
Anh Triết Dạ và gia đình cô là do Điền Huân giết, nhưng hắn đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Còn Hạo Thần là người biết rõ mọi chuyện, nhưng lại cố tình nói dối cô, khiến cô và Minh Vỹ đi đến bờ vực đoạn tuyệt.
Nước mắt cô lăn dài, nhưng cô lại mạnh mẽ gạt nó đi một cách dứt khoát…
Vì cô không muốn cho kẻ ******** như Hạo Thần trông thấy mình khóc!
Ái Hy cúi đầu xuống quan sát Minh Vỹ, đôi mắt anh anh khép hờ, nhưng một bàn tay của anh đang nắm chặt lấy cổ tay của cô.
Anh tự cắn môi mình đến mức bật máu, để có thể tỉnh táo trong lúc này… vì anh biết đây là thời khắc quan trọng đánh dấu cho sự khởi đầu mới giữa anh và cô.
Cơn buồn ngủ do viên thuốc của cô mang đến khiến mi mắt anh nặng trĩu, nhưng lý trí và giác quan của anh vẫn còn hoạt động.
Anh biết… cô gái đang che chở và ôm anh, cũng là người anh yêu nhất.
Cô quay lại là để cứu anh, và lúc này dù không thể chắc chắn được, nhưng cô đang sắp quay về bên anh, anh biết điều đó.
Lý do anh không hề mở miệng giải thích với cô dù là nửa lời… vì anh biết rõ, cô sẽ không hề tin anh khi chính bản thân và tâm trí cô đã xác định anh là một kẻ sát nhân.
Dù sao anh cũng đã từng trải qua tất cả mùi vị cay đắng của cuộc đời rồi. Vào lúc cô có ý định giết anh, anh đã từng nghĩ có lẽ cái chết sẽ khiến anh nhẹ nhõm và thanh thoát hơn!
Mưa nặng hạt, thiếu nữ đáng yêu rơi nước mắt không ngừng, cô gạt những giọt mưa buốt giá ra khỏi mặt chàng trai, phát ngôn đầy trách cứ.
“Anh đúng là đồ ngu ngốc!! Ngốc nhất trên đời, tại sao lúc đó không ngăn em lại mà để yên cho em giết anh như vậy?!”
Cô cúi người, đôi môi cô chạm nhẹ vào môi anh, phớt nhẹ nhưng đủ để sưởi ấm cõi lòng anh.
Vị giác của cô bị bao phủ bởi sự tanh nồng của máu qua làn môi của anh, anh đúng là tên ngốc mà!!
Cô mặc kệ Hạo Thần muốn làm gì, không quan tâm nữa, cô chỉ muốn bảo vệ Minh Vỹ trong lúc này mà thôi…
Từ phía xa xa, cô gái che ô bước đến gần Hạo Thần, cô ta gắt gỏng.
“Những chuyện này là sao hả, Hạo Thần?” Cô ta nhìn Ái Hy đang ôm lấy Minh Vỹ thật chặt, rồi lại nhìn sang Tịnh Nhi đang quỳ và cúi mặt xuống đất nấc lên không ngừng. “Vậy còn chuyện Minh Vỹ chính là kẻ khiến công ty của gia đình tôi phá sản và tống khứ tôi ra khỏi trường có phải là sự thật không?”
Cô ta nheo mắt, dù rằng hơi nghi hoặc nhưng khả năng sự thật bị Hạo Thần làm sai lệch là rất cao.
Nhìn cảnh tượng này, cô ta cũng không ngốc đến mức không biết Hạo Thần đã làm những việc gì.
“Ừ, chuyện đó là do tôi và Điền Huân đã làm đấy! Cô đúng là thứ không có đầu óc khi tin tôi,