Bạo vương liệt phi

Bạo vương liệt phi

Tác giả: Ngạn Thiến

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329131

Bình chọn: 7.5.00/10/913 lượt.

p có thể khiến hắn không hận ngươi.” Hắc Ưng đột nhiên nói.

“Biện pháp gì?” Vân Yên ngẩng đầu nhìn hắn.

“Làm cho hắn yêu ngươi.” Hắc Ưng nghiêm túc nhấn mạnh từng chữ.

“Yêu ta?” Vân Yên giật mình lặp lại, cảm thấy như mình vừa nghe được một câu chuyện cười trong thiên hạ, làm sao có thể? Hắn hận nàng không kịp, sao có thể khiến hắn yêu thương mình? Đây quả là thiên phương dạ đàm (ngàn lẻ một đêm – chuyện hoang đường vô lý không có khả năng xảy ra)

“Kinh ngạc đến mức này sao? Hay ngươi cho rằng ngươi làm không được? Không có lòng tin sẽ làm cho hắn yêu ngươi?” Hắc Ưng nhìn nàng hỏi.

“Cho đến bây giờ ta chưa hề có ý nghĩ sẽ làm cho hắn yêu ta, chỉ cần hắn có thể đối xử với ta công bằng một chút là tốt rồi.” Vân Yên nói, trước kia có lẽ còn có thể ôm ảo tưởng này, nhưng từ khi quyết định thay thế Vân La, nàng đã mất hi vọng rồi. Bởi vì nàng không muốn cùng nhiều nữ nhân tranh nhau một người nam nhân, nàng không muốn sống một cuộc sống mệt mỏi như vậy.

“Lòng của ngươi đúng là yên tĩnh như nước. Chỉ tiếc,nếu ngươi không làm cho hắn yêu ngươi, hắn chỉ có thể hận ngươi, tra tấn ngươi. Ngươi chỉ có hai con đường có thể đi.” Giọng nói Hắc Ưng mang theo tiếc hận.

“Ngươi cũng không phải là hắn, sao có thể khẳng định như vậy? Có lẽ ta sẽ tìm ra con đường thứ ba.” Vân Yên thuận miệng hỏi ngược lại.

“Chính ngươi không phải cũng hiểu sao? Cần gì phải lừa mình dối người.” Khóe môi Hắc Ưng lộ vẻ tươi cười trào phúng.

Đột nhiên Vân Yên nhớ ra chuyện gì đó, nhìn hắn hỏi: “Ngươi cùng hắn rốt cuộc là có quan hệ thế nào?” Vì sao nàng nghe trong lời nói của hắn có một chút thiện ý.

“Nếu ngươi có thể làm cho hắn yêu ngươi, có lẽ sẽ biết được bí mật này. Nếu ngươi không thể làm như vậy, cả đời này cũng không thể biết, cho dù ngươi có bị hắn tra tấn đến chết.” Hắc Ưng ghé sát vào nàng nói.

“Ta cũng không muốn biết.” Hắn đột nhiên tới gần làm cho nàng có chút hoảng loạn.

“Nếu đã như thế, ngươi hãy tự mình bảo trọng, ta đi trước.” Hắc Ưng nói xong đã muốn rời đi.

“Chờ một chút.” Vân Yên lập tức gọi lại. “Vết thương của ngươi có sao không?” Tuy rằng hận hắn nhưng nhìn hắn bị thương vẫn cảm thấy bất an.

“Ngươi quan tâm ta sao?” Hắc Ưng liền nở nụ cười, nữ nhân này thật kỳ lạ.

“Ta chỉ không muốn làm ình bất an, ngươi đi đi. Hi vọng đây là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta.” Vân Yên lườm hắn, bản thân tự nhiên đi tìm phiền toái, nhìn hắn như vậy không giống sẽ xảy ra chuyện gì.

Chương 049 – 050 – 051 – 052 – 053 – 054

Chương 049 — Kẻ thù gặp lại

“Chuyện này cũng không thể thuận theo ngươi được, e là về sau chúng ta sẽ thường xuyên gặp mặt, từ từ suy nghĩ lại những gì ta vừa nói với ngươi.” Hắc Ưng nói xong thân mình liền rời đi, ngay cả bóng dáng cũng đều không thấy.

Vân Yên chỉ lắc đầu cười nhạt, làm cho hắn yêu mình, làm sao có thể đây? Chỉ cần hắn không nhằm vào mình là được rồi, như vậy nàng đã cảm thấy thỏa mãn. Nàng giật mình, chẳng lẽ hắn như vậy là bởi vi nữ nhân sao? Thật ra là nữ nhân nào có thể làm ột người trở nên như thế? Nàng cảm thấy thật tò mò.

Sau khi nằm trong chăn, nàng mới phát hiện tay của mình không biết từ khi nào thì đã cử động được, cười nhạo chính mình một chút, mình đúng thật là khờ, nếu không thể cử động thì làm sao đâm Hắc Ưng bị thương được, có lẽ dược đã sớm phát huy tác dụng, chỉ là không biết hắn đem tới linh đan diệu dược gì mà đầu lưỡi của mình cũng hoàn toàn không còn đau đớn nữa. Nghĩ đến chuyện bản thân đâm hắn bị thương, hóa ra lúc con người ta nóng nảy thì chuyện gì cũng làm được.

Sắc mặt Long Hạo Thiên âm trầm, phiền não ngồi trong thư phòng, đôi mắt nhíu lại, nhớ đến câu nói của nàng “Nếu ta thật sự là nữ nhân của hắn thì tại sao hắn lại bỏ mặc ta ở đây.”

Đột nhiên nghe được trong phòng vang lên một tiếng động rất nhỏ, sắc mặt lập tức trở nên khẩn trương, lạnh giọng nói: “Nếu đã đến thì lăn xuống đây, lén la lén lút không phải là tác phong của Hắc Ưng ngươi.”

“Trên đời này cũng chỉ có ngươi hiểu ta nhất.” Hắc Ưng lập tức không tiếng động đứng trước mặt hắn, sau đó ngồi vào bàn uống ly trà.

“Vù.” Nhìn thấy hắn, Long Hạo Thiên không nói câu nào liền rút kiếm đâm về phía ngực hắn.

Hắc Ưng ngồi ở trên ghế, tay cầm ly trà đột nhiên ném về phía trán hắn.

Long Hạo Thiên hơi hơi nghiêng người né tránh, làm cho ly trà bay vào tường vỡ nát, vừa trấn tĩnh đã thấy hắn bay ra khỏi ghế.

Chính mình đâm kiếm vào ngực hắn cũng là lúc kiếm của hắn chĩa về phía ngực mình, hai người đối đầu chỉ cần dùng một chút sức thì kết quả cả hai sẽ cùng chết.

“Vương, có chuyện gì?” Nghe trong phòng có tiếng động, thái giám ở bên ngoài hỏi.

“Không có chuyện gì, các ngươi lui xuống hết đi, không cần quấy rầy, bổn vương muốn yên tĩnh một chút.” Long Hạo Thiên ra lệnh.

Ngoài cửa đã nhanh chóng không còn nghe thấy tiếng động gì.

“Vương, kiếm của ngươi có phải quá chậm hay không? Đã lâu cũng không có chiêu gì mới lạ.” Hắc Ưng cười lạnh châm biếm.

Thân thủ của ngươi trở nên nhanh nhẹn như vậy có phải là bởi vì làm cường đạo lâu ngày cũng trở nên hoảng loạn phải không?” Long Hạo Thiên cũng châm chọc


XtGem Forum catalog