XtGem Forum catalog
Bạn cùng bàn

Bạn cùng bàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323222

Bình chọn: 8.5.00/10/322 lượt.

Được lắm! Tuy nhiên, lão bà bà ta là người tốt, bà bà ta sẽ không để bụng với nhà ngươi đâu!

“Nhã Ân, Nhã Ân à”. Tiếng Nhược Minh gọi í ới từ đằng sau, làm ồn ào cả dãy hành lang

” Sao vậy?”

” Cậu biết tin gì chưa?”

” Cậu trông mặt tớ giống biết lắm à?”. Nhã Ân mặt nghệt ra

” Để tớ nói cậu nghe. Con gái ông tổng giám đốc công ty Hoàng Phong- con bé Thái Tiên đấy í, nó sẽ công khai gửi thư tình cho nam thần lớp ta đấy. Ngày mai có chuyện hay để đợi rồi!!”

” Cậu nhìn mặt tớ trông giống quan tâm lắm không?”

” Kệ cậu. Tớ về trước đây”- Nói rồi Nhược Minh chạy vút đi, mái tóc bay bay theo chiều gió. Dưới ánh nắng, cô bạn nhìn thật dễ thương, có chút nghịch ngợm, làm cho người ta thật có cảm tình khi gặp mặt.

Nhã Ân lủi thủi lên dãy phòng đa chức năng để chờ An Nhiên đang ở phòng hội đồng bàn bạc một số chuyện với cô giáo. Theo thói quen, nó đi hết từ phòng này sang phòng khác, đi hết phòng này sang phòng khác, nó lại đi bộ dưới hàng cây gần đó, vừa đi vừa lẩm nhẩm mấy câu không rõ hành tung. Nhưng vẫn không thể phủ nhận một điều, trông Nhã Ân lúc này thật đẹp!

Mái tóc của của nó buông thõng xuống ngang vai, tuy không dài nhưng đen nhánh, lại còn có một mùi hương rất đặt biệt. Nó không làm tóc xoăn hay nhuộm, nó chỉ trung thành với mái tóc đen dài duy nhất, cho nên dù nó có đứng bất cứ đâu thì mọi người đều nhận ra nó. Khuôn mặt nó hình trái xoan, trẳng trẻo, sáng sủa đặc biệt là khi cười, nụ cười của nó không khác gì ánh nắng ban mai. Đôi mắt tuy không to, tròn nhưng đều rất đẹp với hàng lông mi cong và dài rất hợp. Nhất là khi diện đồ đồng phục trắng, cả người nó đều toát lên một thứ cảm nhận gì đó hết sức dễ thương, đáng yêu. Ờ, nhưng mấy người đừng để vẻ bề ngoài của nó đánh gục nhóe. Tống Nhã Ân tiểu thư đây chính là một con người không biết vô sỉ là gì. Tuy nhiên, bản chất này chỉ khi gặp cạ mới bùng phát thôi. Tống tiểu thư tuy vẻ ngoài hiền thục là thế nhưng khi mà nổi quạu thì chắc chắn không bao giờ quan tâm đến sống chết của ai thế nào!

Nhã Ân đi đi lại lại không biết chán, cái nắng ngày càng gắt hơn, mồ hồi nó giờ không chỉ lấm tấm trên trán nữa mà ướt hết cả lưng áo. Nhưng rốt cục nó vẫn chờ An Nhiên ra cho bằng được.

“Meo, meo..”. Tiếng một con mèo ở đâu đó kêu nghe rất rõ

Nhã Ân đang đi dưới tán cây, bất chợt nghe thấy, liền đứng lại ngẩng đầu lên tìm kiếm, dò xét. Ở đây không có, ở đây cũng không có,…

Tiếng con mèo kêu ngày càng thảm thiết hơn

Nhã Ân cuống cuồng chạy ngang chạy dọc tìm nơi phát ra tiếng động.

A! Đây rồi. Sau một hồi nhìn ngó cuối cùng nó cũng thấy một con mèo đang ở trên chiếc cây cao đằng kia.

Nó kêu to như thế, chắc là nó sợ. Khoảng cách để nó tiếp đất rất cao, mà nó lại là một con mèo con. Làm cách nào…?

“Chẳng lẽ, mình lại phải dịch cái ghế đá ra đằng này rồi đứng lên đó?”. Nhã Ân nhăn óc suy nghĩ. “Cái váy ngắn như thế này, trèo lên chắc chắn là một việc không thể xảy ra!”. Lúc này Nhã Ân mới biết lùn cũng là một cái tội, cái tội mà bây giờ nó mới biết nó nghiêm trọng đến mức nào, cũng là vì ngày xưa không chịu uống sữa mỗi buổi sáng mà bây giờ thành ra được một mẩu thế này? Nó không tin!

Thôi thì, cũng chẳng còn cách nào, Nhã Ân chị phải hy sinh bản thân mình cho em thôi, cục bông không quen!

Cả sân trường không một bóng người, chỉ có đằng xa kia là phòng hội đồng đang có mấy giáo viên và lớp trưởng các lớp đang phổ biến kế hoạch tuần tiếp theo. Nhã Ân chật vật kéo chiếc ghế đá cách cái cây con mèo đang đứng tầm hai, ba mét. Kiểu thể dục thể thao này quả là cực hình đối với Nhã Ân!

Loay hoay một hồi, Nhã Ân cuối cùng cũng di chuyển được cái ghế đá đến dưới gốc cây. Nó đổ mồ hôi nhiều đến nỗi trông như nó vừa mới đi xông hơi trong mấy đờ ra ma Hàn xẻng.

“Cục bông không quen à, em có biết là chị đang mệt lắm không? Cục bông không quen à, em chắc chắn phải trả ơn chị đấy!”- Nhã Ân vừa nói vừa nhìn “cục bông không quen” vẻ mặt đầy nghiêm trọng

Con mèo vẫn không hề đả động gì, đôi mắt to tròn, con ngươi đen mở to hết cỡ nhìn Nhã Ân, mặt vẫn cầu khẩn.

Nhã Ân bụp miệng cười. ” Thôi, chị không cần gì to tát đâu, chỉ cần em mang đến cho chị một miếng thịt cá là được rồi”- Nhã Ân nói, lại có ý nghịch ngợm, trêu đùa. Khuôn mặt nó cười rạng rỡ nhìn “cục bông không quen”.

“Chị đến đây”. Vừa nói nó vừa bước lên ghế đá, rồi từ từ đặt từng chân một lên chân thành ghế.

“Oái, mình không ngờ là nó lại bấp bênh thế này.”. Nhã Ân nói có chút sợ, nhưng vẫn đưa hai cánh tay của nó ra đỡ con mèo đang ở trên đó.

” Ơ, sao em vẫn không xuống vậy? Hay là bị mắc gì ở chân sao?”. Chân sau của con mèo đúng là có bị mắc một cái dây gần giống như một cái dải ruy băng, không may, dải ruy băng này lại bị thân câu gồ ghề làm vật cản, khiến cho con mèo tội nghiệp không thể xuống.

“Hóa ra vẫn đề là vậy. Lại đây, để chị gỡ ra cho nào”Lúc này nó không sợ gì, chỉ sợ… ngã. Mà ngã thì làm sao?

A: Nó sẽ phải lết cái xác này về nhà trong tình trạng cái váy rách tả tơi

B: Nó sẽ bị trầy đầu gối, bị gãy xương, bị xinh đẹp,….

Tuy nhiên, theo quan điểm của nó thì nó sẽ chọn đáp án B làm câu