Nhĩ nhìn bé trai mắt đã trợn trắng, miệng sùi bọt mép trong tay mình, cũng nghĩ rằng nếu không có con tin, thì trước sau gì cũng bị những tên cảnh sát kia bắn chết, nhưng đứa trẻ ở trước mặt, thật sự quá bình tĩnh, hắn hơi do dự mở miệng: “Mày qua đây, đừng có giở chiêu trò gì đó!”
Trình Vũ liền cười cười: “Cháu là một đứa trẻ, có thể làm được gì chứ”.
Nhất Nhĩ liền vứt Tiểu Cường qua một bên, đồng thời cũng kéo luôn Trình Vũ, lão Trần ở phía trước đã đỡ được thiếu gia nhà mình, Nhất Nhĩ liền chỉ vào Trình Trình đang đứng ở một bên cửa xe: “Người phụ nữ này sẽ lái xe”.
Trình Trình liền run tay một cái, Nguyệt Độc Nhấp thấp giọng dỗ dành cô: “Đừng sợ”.
Trình Trình liền hít sâu một cái, bởi vì câu nói mà anh mà tâm đang nhiễu loạn trở nên bình tĩnh. Nhất Nhĩ không nhịn được mà thúc giục: “Nhanh một chút đi, chớ có mè nheo nữa!”
Trình Trình liền ngồi vào ghế lái, Nhất Nhĩ đặt Trình Vũ vào ghế phụ: “Lái xe đi, đừng hòng giở ra chiêu trò gì, đây là con trai cô, đừng nghĩ sẽ làm loạn nếu không thì cái mạng nhỏ của con trai cô cũng khó mà giữ được”.
Trình Trình liền khởi động xe, chầm chậm rời khỏi bãi đậu xe, lúc đi ngang qua Nguyệt Độc Nhất, cô liền nhìn anh thật sâu, nhìn thấy đôi mắt vẫn vĩnh viễn trầm tĩnh như cũ của anh, giống như có được một sức mạnh vô hình đang bảo vệ cô, anh nhất định sẽ cứu được hai mẹ con cô, cô tin điều đó.
Chiếc xe vừa rời khỏi tầm mắt của bọn họ, cảnh sát hoàng liền phát ra mệnh lệnh, đuổi theo chiếc xe kia, Nguyệt Độc Nhất liền gọi cho Thanh Á: “Mở hệ thống định vị, truy tìm hành tung của Trình Vũ. Lập tức phái người đến đường Thanh Sơn, cho người lái xe đến đón tôi tại bãi đậu xe của tòa nhà Thanh Sơn, cho chú hai phút”.
“Vâng”. Thanh Á còn không kịp hỏi đã xảy ra chuyện gì, âm thanh của Thiếu chủ như vậy đã lâu lắm rồi mới được nghe, có phải là tiểu thiếu gia đã xảy ra chuyện gì hay không.
Trình Vũ bị bắt cóc, trước tiên cậu mở hệ thống định vị trên đồng hồ ra, Trình Trình đã cố gắng lái xe với tốc độ bình thường, nhưng Nhất Nhĩ vẫn chê chậm: “Lái xe nhanh một chút”.
“Đây là trong nội thành”. Cô dừng lại ở đèn đỏ trước mặt, ngoài trời lại đổ mưa.
“Vượt đèn đỏ luôn đi”. Nhất Nhĩ không ngừng nhìn ra phía sau để xem cảnh sát có đuổi theo hay không.
Trình Trình hơi do dự một chút, liền đạp chân ga xông về phía trước, vì đang ở ngã tư nên bốn phía đều là xe, nhất thời nổi lên tiếng thắng xe liên tục, mang theo tiếng chửi tục từ bốn phía.
Trình Trình cũng không để ý nhiều như vậy, cô liên tục vượt qua rất nhiều đèn đỏ: “Chúng ta đi đâu?”
“Bến tàu Á Long”. Nhất Nhĩ nói.
“Thiếu củ, bọn họ đi về phía nam, tiểu Thiếu chủ đang gửi đi con số”. Thanh Á nhìn hồi lâu liền hiểu ra: “Là tọa độ”.
“Địa điểm”. Nguyệt Độc Nhất hỏi.
“Bến tàu Á Long”. Thanh Á trả lời dứt khoát.
Mưa ngày càng lớn, xe của Trình Trình vừa đến được bến tàu, sau lưng cũng vừa có hơn mười chiếc xe cảnh sát và một chiếc xe thể thao màu đen cũng dừng lại, không giống với hành động nhanh nhẹn của cảnh sát, Nguyệt Độc Nhất và Chu Nhan vẫn bình tĩnh như cũ, Chu Nhan liền thừa dịp không ai chú ý, liền đi dọc qua phía đông của bến tàu, dưới sự che chở của nhiều container, cô liền đi vòng từ phía sau qua, cố gắng tiếp cận ở phía sau của Nhất Nhĩ.
Nhất Nhĩ đến được bến tàu, không còn sự hung hãn như lúc trước nữa, đối mặt với mọi người là hàm răng vàng đang kêu lách cách: “Tôi tới chỗ an toàn tự nhiên sẽ thả người, nhưng nếu các người làm liều, đừng trách súng đạn không có mắt”.
Tất cả mọi người đều thấy Chu Nhan đang đứng trên thùng container, trừ Nhất Nhĩ ra, tất cả cảnh sát cũng đều giữ bình tĩnh, không ai muốn để cho Nhất Nhĩ phát hiện ra điều gì, Trình Vũ cũng nhìn thấy, Chu Nhan liền nháy mắt ra hiệu với cậu, Trình Vũ liền hơi hơi gật đầu, thấy được ám hiệu của Nguyệt Độc Nhất, Chu Nhan liền nhanh nhẹn liền nhảy xuống từ phía sau, đánh úp về phía của Nhất Nhĩ.
Sau lưng bị tập kích nên Nhất Nhĩ liền buông Trình Vũ ra, một tay Chu Nhan liền xiết chặt cổ hắn, đem hắn chế ngự nằm trên mặt đất, nhanh chóng móc khẩu súng bạc ở sau lưng ra: “Đừng nhúc nhích!”
Ngay vào lúc Chu Nhan hành động, Nguyệt Độc Nhất cũng liền nhanh chóng hành động, anh vững vàng đón được Trình Vũ, sau đó hạ giọng thật thấp phân phó cho Chu Nhan: “Chuyện kế tiếp giao cho cô xử lý”.
“Vâng”. Chu Nhan nhìn anh gật đầu.
Nguyệt Độc Nhanh nhanh chóng muốn mang vợ và con trai đi khỏi đây liền bị cảnh sát Hoàng cau mày ngăn lại: “Tiên sinh, rất cảm ơn anh đã giúp chúng ta bắt giữ được tên côn đồ này, mời tiên sinh giao tên này lại cho chúng tôi, còn nữa, mời đi theo chúng tôi một chuyến, tự ý mang theo súng bên người là phạm pháp”.
Cảnh sát Hoàng cũng không biết vì sao, nhìn người đàn ông ở đối diện anh ta nói chuyện có chút phấn khích, anh ta nổi danh là thần thám nổi tiếng, nhưng người đàn ông kia đang lẫn vào cơn mưa, trên người tỏa ra một loại khí chất trầm ổn đặc biệt, nước mưa đem đường cong trên gương mặt người đàn ông vẽ hết sức rõ ràng, từ khi bắt đầu mọi chuyện đến giờ vẻ mặt của anh cũng chưa từng thay đổi, anh ta cũng cảm nhận được