“Được rồi, em sẽ không đi đâu hết!”
Lúc này Lãnh Diễm mới yên tâm rời đi, chờ Lãnh Diễm bước ra khỏi cửa, Nghiêm Hi xoay người nói với người giúp việc: “Cô ra ngoài trước đi, tôi có thể tự mình đi tới đó!”
Người giúp việc dùng vẻ mặt “sao cô không nói sớm” nhìn cô, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại phát ra một tiếng “Rầm!”, Nghiêm Hi im lặng nhìn chằm chằm vào cửa phòng , người làm nhà họ Chu ai cũng khỏe như vậy sao?
Thu dọn xong đồ đạc của mình, Nghiêm Hi ôm bó hoa màu hồng xanh mà Lãnh Diễm vừa mới nhét cho cô lặng lẽ rời khỏi phòng nghỉ. Xem ra tất cả người làm đều đang bận rộn trong tiệc cưới trước mặt, bình thường nơi này đều có rất nhiều người chạy qua chạy lại, mà hôm nay cũng trở thành nơi yên tĩnh nhất trang viên này rồi.
Cũng giống như cô, cô đơn, hiu quạnh.
Khóe miệng hiện lên một tia tự giễu, Nghiêm Hi, sao mày lại không có tiền đồ như vậy, chẳng phải chỉ là thất tình thôi ư, cũng không phải là trời sập mà.
Nghiêm Hi thuận lợi thoát ra ngoài từ một cửa bên hông trang viên mà ít người biết tới, cô lẳng lặng quay người nhìn lại trang viên, trong đầu đều là những hình ảnh ấm áp giữa cô và Chu Khải, lông mi khẽ run lên, bàn tay nhỏ nhắn gắt gao ôm chặt lấy ngực, tại sao trái tim vẫn còn đau như vậy?
Nhạc chuông điện thoại trong túi vang lên, Nghiêm Hi vội vàng lau nước mắt, lấy điện thoại ra liếc nhìn màn hình, trong mắt chợt lóe sáng, không chút do dự ấn nút nhận cuộc gọi.
Một giọng nữ vang lên trong điện thoại: “Nghiêm Hi, bây giờ cô đang ở nhà, không phải cháu nói muốn đến xem mấy con chó con hay sao, khi nào thì cháu có thể tới đây được?”
Lúc này Nghiêm Hi mới nhớ tới cách đây không lâu cô có hẹn với Lưu phu nhân: “Dạ! Cháu sẽ đến ngay, làm phiền Lưu phu nhân rồi!”
Lưu phu nhân cười ha ha: “Không có gì, hôm nay bọn chúng đầy tháng, là thời điểm đáng yêu nhất đó!” Trong lời nói có thể nghe ra Lưu phu nhân rất thích mấy con chó con này!.
Nghiêm Hi chạy một mạch, chưa tới năm phút đồng hồ cô đã đứng trước cửa nhà họ Lưu rồi.
Lưu phu nhân dẫn Nghiêm Hi tới phòng chó, cửa vừa mở ra cô liền nhìn thấy năm con chó con đang nằm trên bụng chó mẹ tranh nhau bú, mắt thì híp lại, nhìn chúng thật đáng yêu, dáng vẻ đó khiến Nghiêm Hi lập tức nhớ tới bốn năm trước khi lần đầu tiên cô nhìn thấy Bảo Bảo.
Di truyền thật là một chuyện thần kỳ, tổng cộng năm con chó con, mỗi một con đều giống y hệt Bảo Bảo lúc đó.
Khóe mắt Nghiêm Hi lập tức đỏ lên, Bảo Bảo, đây chính là các con của em, bọn chúng thật đáng yêu!
Bảo Bảo! Em có nhìn thấy không?
CHƯƠNG 5: NUÔI CHÓ.
Lưu phu nhân vừa bước vào phòng liền hỏi không ngừng: “Đúng rồi, Bảo Bảo hiện tại thế nào rồi, một mình cháu nuôi nó ở trường có được không, có gặp khó khăn gì không. Aiz, đều tại Chu Khải, aiz, …., thôi quên đi!”
Nghiêm Hi ôm lấy một con đã bú no, nghe những lời Lưu phu nhân nói cô cũng chỉ mỉm cười đáp lại chứ không nói gì. Cô muốn xóa sạch những khổ sở ở trong lòng nhưng lại không xóa bỏ được những gì quanh quẩn trong trái tim, làm cho lồng ngực của cô rất căng, rất đau…
Bảo Bảo là con chó cô đã nuôi bốn năm từ khi cô mới bắt đầu vào đại học, lúc đó cô ở trong ký túc xá của trường, muốn nuôi một con chó thật sự không dễ dàng gì. Đến khi cô và Chu Khải thân thiết hơn cô liền nhờ anh nuôi dưỡng Bảo Bảo, mãi cho đến hai tháng trước hai người chia tay cô mới tới mang Bảo Bảo về, nhưng….
Bảo Bảo!
Trái tim cô quặn lại càng thêm đau đớn, trong đầu hiện lên những hình ảnh ngày Bảo Bảo gặp chuyện không may.
Ngày hôm đó, cô dẫn Bảo Bảo ra ngoài đi dạo, khi đến đỉnh núi phía sau trường học thì một chiếc xe tải bất ngờ lao tới. Chiếc xe đó rõ ràng là muốn đụng cô, nhưng Bảo Bảo tự nhiên nhảy lên người cô khiến cô bị bất ngờ nên ngã vào bồn hoa bên đường, khi cô tỉnh lại thì không thấy Bảo Bảo đâu nữa. Cô tìm kiếm khắp nơi thì phát hiện Bảo Bảo bị đụng văng ra xa hai mươi mét, cả người Bảo Bảo đều là máu, còn chiếc xe kia cũng đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa.
Bảo Bảo, thật xin lỗi!
“Nghiêm Hi, Nghiêm Hi!”
Bên tai truyền tới giọng nói đầy lo lắng của Lưu Phu Nhân. Bà là người biết rõ nhất về chuyện tình cảm giữa cô và Chu Khải, bà cũng là hàng xóm của nhà họ Chu, Nữu Nữu của bà thường hay chạy sang nhà họ Chu chơi với Bảo Bảo. Chu Khải luôn dắt tay cô và dẫn theo cả Bảo Bảo với Nữu Nữu cùng nhau đi dạo, ai ngờ, kết quả sau cùng lại là như thế này.
Nghiêm Hi phục hồi lại tinh thần khẽ mỉm cười, Lưu phu nhân thấy khóe mắt Nghiêm Hi trong suốt thì không hỏi thêm gì nữa.
Nghiêm Hi dịu dàng nhìn năm con chó con, một, hai, ba, bốn…?
A! Con thứ năm đi đâu rồi???
Nghiêm Hi đảo mắt tìm kiếm liền nhìn thấy một đám lông xám xịt núp ở dưới mông của Nữu Nữu >”
Nghiêm Hi bước tới cẩn thận ôm đám lông xám xịt ấy lên, chú chó nhỏ bị đánh thức liền mở to đôi mắt, đôi mắt đen nhánh tỏa sáng tựa như được bao phủ bởi một tầng nước, nhìn giống như là sắp khóc rồi vậy, Nghiêm Hi lập tức cảm thấy trái tim mình nhảy loạn lên.
Bảo Bảo!
Chú chó này và Bảo Bảo bốn năm trước giống nhau như đúc!
Bốn năm trước cô nhận nuôi Bảo Bảo từ tay mộ