trừng phạt anh như thế nào .”
Hạ Tịch Nguyệt tức giận nói.
“Vợ ơi ~.”
Âu Dương Thụy nũng nịu gọi .
“Âu Dương Thụy, anh bỏ cái giọng đó ngay đi, thật ghê tởm .”
Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy làm bộ đáng yêu , làm nổi hết cả da gà.
Người của Tư Mã Niệm Tổ trên biển tìm hai ngày trời vẫn không tìm thấy . Chỉ thấy chiếc ca nô Âu Dương Thụy .
“Lục soát, tìm ở những nơi xung quanh cho ta..”
Khắc Tỉ nhanh chóng ra lệnh .
Chương 16: Cổ Tây phản bội (Hạ Tịch Nguyệt tha thứ)
Quả nhiên giống như Âu Dương Thụy nói, bọn người Đông Phong sau ba ngày đã tìm ra chỗ này. Thấy bọn họ, Âu Dương Thụy lạnh giọng hỏi:
“Sao lại chậm trễ như vậy?”
“Xin lỗi Môn chủ, thuộc hạ làm việc chậm trễ. Mấy ngày nay do vụ nổ quá lớn, không cách nào xác định được vị trí cụ thể cho nên tìm sai hướng, đến giờ mới tìm được.”
Đông Phong cung kính đáp.
“Ừ được rồi.”
Âu Dương Thụy biết bọn họ nhất định vì tìm anh mà ngày đêm không nghỉ ngơi.
BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM! – P2 (226)
“Đây là bổn phận của chúng thuộc hạ phải làm.”
Tứ Đại Hộ Pháp đồng thanh trả lời.
Về đến nhà, Hạ Tịch Nguyệt lập tức gọi điện thoại cho Tư Đồ Triệt. Tư Đồ Triệt kiểm tra vết thương cho Âu Dương Thụy, khâu lại rồi xoa thuốc sau đó quấn băng gạc, anh kinh ngạc thốt lên:
“Là ai đã xử lí vết thương cho cậu?”
Đứng bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt còn tưởng rằng mình dùng không đúng thảo dược cho Âu Dương Thụy, lo lắng hỏi:
“Là tôi xử lí cho anh ấy, sao vậy? Tôi dùng không đúng thuốc hả?”
“Không phải đâu chị dâu, chị làm rất đúng. Nếu như không có chị dâu xử lí vết thương thì cánh tay của cậu ấy có lẽ đã tàn phế rồi.”
Tư Đồ Triệt nhìn Hạ Tịch Nguyệt nói.
“Cầu xin cậu lần sau nói chuyện đừng úp úp mử mở vậy nữa, hù chêt người khác đó.”
Hạ Tịch Nguyệt vỗ ngực an ủi bản thân.
Là tôi chưa nói hết lời chị đã ngắt đó chứ.”
Tư Đồ Triệt nhẹ giọng phản bác.
“Hả?”
Âu Dương Thụy bên cạnh dùng ánh mắt uy hiếp nhìn Tư Đồ Triệt.
“Thụy, cậu đúng là trọng sắc khinh bạn.”
Tư Đồ Triệt thấy Âu Dương Thụy che chở cho Hạ Tịch Nguyệt như thế, đã đến độ không phân trắng đen, không khỏi tức giận nói.
“Vợ mình không che chở thì che chở ai, vợ chỉ có một còn bạn thì có thể tìm.”
Âu Dương Thụy lạnh giọng nói với Tư Đồ Triệt.
“Xem như cậu lợi hại, mình đi được chưa. Không thèm nhìn loại người qua cầu rút ván như cậu nữa, khám xong là đuổi đi, hừ..”
Tư Đồ Triệt bị hai vợ chồng này làm cho tức chết.
Bên kia Tư Mã Niệm Tổ nghe tin Âu Dương Thụy bình an vô sự trở về, càng thêm tức không chịu dược, quẳng hết đồ đạc trên bàn xuống, tức giận mắng:
“Các ngươi đúng là lũ phế vật, toàn bộ đều cút hết cho ta.”
Thấy Tư Mã Niệm Tổ tức giận, Quan Huệ Nghiên lập tức bước đên khuyên can:
“Tổ, buông tay đi. Nhiều năm như vậy chúng ta cũng nên buông tha, tại sao anh mãi không bỏ được.”
“”Cô có tư cách gì nới những lời này, cô chẳng qua chỉ là thế thân mà thôi.”
Tư Mã Niệm Tổ nhẫn tâm nói, tiếp theo liền thô bạo hôn lên môi của Quan Huệ Nghiên. Cô bị động tiếp nhận nụ hôn của hắn, nước mắt không tự chủ được chảy xuống theo khóe mắt.
“Nếu như vậy có thể làm anh buông tay, em nguyện làm thế thân của chị cả đời.”
Bị Tư Mã Niệm Tổ đẩy tới giường Quan Huệ Nghiên bi ai nghĩ trong lòng.
BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM! – P2 (227)
Bởi vì Quan Huệ Nghiên và Quan Huệ Di có gương mặt giống nhau đến mấy phần cho nên Tư Mã Niệm Tổ không nhịn được trong lòng nhớ nhung mà muốn cô.
“Huệ Di.”
Vuốt ve mặt của Quan Huệ Nghiên, Tư Mã Niệm Tổ dịu dàng kêu.
“Lúc nào thì anh sẽ dịu dàng như vậy mà kêu tên Huệ Nghiên chứ không phải là Huệ Di.”
Vì có thể được ở lại bên cạnh Tư Mã Niệm Tổ, Quan Huệ Nghiên đã bỏ qua tính cách tinh quái của mình, học theo chị gái trở thành một cô gái khuê các, học từng lời nói cử chị. Vì Tư Mã Niệm Tổ Quan Huệ Nghiên đã không còn nhận ra chính bản thân mình nữa.
Cô sống bởi vì yêu một người tên Tư Mã Niệm Tổ nhưng cũng vì thế mà bi ai cả đời. Nhưng cô vẫn tin tưởng rằng có một ngày Tư Mã Niệm Tổ sẽ thấy ưu điểm của mình. Ngày đó rốt cuộc còn bao lâu nữa?
Âu Dương Thụy ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày liền. Hạ Tịch Nguyệt cũng tính sẽ tới trường học, điện thoại bỗng vang lên, thấy người gọi tới là Cổ Tây, cô do dự một chút sau đó nhận máy:
“A lô.”
“A Nguyệt có thời gian không ra ngoài uống ly cà phê?”
Bên kia điện thoại Cổ Tây nhỏ giọng nói.
“Ừ.”
Hạ Tịch Nguyệt sảng khoái đồng ý. Giữa hai người cần phải nói chuyện một chút. Yên tình ngồi trong quán cà phên hai người lặng lẽ uống cà phê của mình mà không nói gì. Cổ Tây phá vỡ trầm mặc trước.
“A Nguyệt, cậu từ lúc nào đã hoài nghi mình?”
Hạ Tịch Nguyệt trầm mặc một hồi rồi chậm rãi nói:
“Lần đầu tiên là ở sân bay lúc bị sát thủ bắn đã bắt đầu nghi ngờ. Vì chúng ta đổi chuyến bay trừ cậu ra không có ai biết, khi đó mình chỉ nghi mình tin cậu sẽ khong làm chuyện như vậy, cho nên dò xét thêm lần nữa, không ngờ đúng như mình đã nghi ngờ.”
Hạ Tịch Nguyệt có chút đau đớn nói
“Có phải cậu thất vọng mình lắm không?”
Cổ Tây bi thương nói.
Hạ Tịch Nguyệt lắc đầu một cái: “Không có, mình chỉ nghĩ tại sao cậu lạ
