i tiếng nhạc chưa kết thúcĐừng nghĩ đến ai khácHãy chỉ nhìn một mình tôiChỉ nhìn người đang ở trước mắt emNgười vẫn luôn chờ đợi em từ rất lâuTôi không biết vì sao trái tim đột nhiên lại đập nhanh một cách bất thường. Thôi được, cứ coi như đây là tiểu thuyết đi, tạm thời quên chuyện Ngô Giang là thầy giáo, tôi là sinh viên, quên luôn chuyện tôi có thể bị một đám nữ sinh dùng giày cao gót dẫm chết vào ngày mai.Cô bé lọ lem gặp được Hoàng tử trong vũ hội, khiêu vũ cùng chàng suốt buổi tối và trở về trước khi chuông đồng hồ điểm mười hai giờ.Nhờ chiếc giày thuỷ tinh bị rơi nên chàng tìm thấy nàng, giống như kết thúc của hầu hết các câu chuyện cổ tích, họ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.Tại sao chuyện cổ tích đều dừng lại ở một đám cưới và thêm câu họ hạnh phúc mãi mãi, tại sao không có phần kể về cuộc sống sau này của họ?Tôi nghĩ bởi vì ngay cả người sáng tác ra những câu chuyện ấy cũng biết cuộc đời không đơn giản chỉ là yêu nhau.Vài cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, vài ánh mắt thoáng qua… liệu tất cả những điều đó có đủ để trở thành tình yêu không?Có khi nào sau này Hoàng tử sẽ hối hận, chàng nhận ra rằng Cinderella không giống như trong tưởng tượng của chàng. Biết đâu điều thu hút chàng chỉ là người con gái bí ẩn trong vũ hội chứ không phải cô bé lọ lem hiền lành.Tôi đã từng nghĩ nếu như hoàng tử không bao giờ tìm được Cinderella thì sẽ thế nào?Người con gái xinh đẹp và bí ẩn cùng chiếc giày thuỷ tinh sẽ trở thành bí mật tuyệt đẹp trong tim chàng. Đó có thể là tình yêu, hoặc chỉ là phút say mê, hoặc một điều gì đó không thể định nghĩa… nhưng chàng chắc chắn sẽ nhớ nó mãi mãi, sẽ khắc ghi tình cảm đó suốt đời. Bởi vì chàng không bao giờ có được nàng, bởi vì nàng biến mất vào khoảnh khắc mà nàng đẹp nhất, và chàng sẽ mãi ghi nhớ hình ảnh ấy.Chàng không bao giờ nhìn thấy những lúc nàng già nua và xấu xí, không thấy vẻ tức giận hay mệt mỏi của nàng, không thấy nàng biến đổi từ một thiếu nữ xinh đẹp đầy sức sống thành một người đàn bà luống tuổi chua ngoa. Chàng chỉ thấy nàng xinh đẹp, lộng lẫy, bí ẩn đến mức khiến chàng điên cuồng.Cho dù tôi là một cô bé lọ lem, tôi cũng sẽ không gặp lại Hoàng tử. Hoàng tử có thể là một giấc mơ tuyệt đẹp, nhưng chưa chắc đã là người đàn ông có thể đi cùng tôi đến hết cuộc đời.Giữa những nốt nhạc du dương của Điệu nhảy bóng tối, tôi vô thức thốt lên câu hát của Lana Del Rey.“Will you still love me when I’m no longer young and beautiful?Will you still love me when I got nothing but my aching soul?”Có phải anh vẫn sẽ yêu em khi em không còn trẻ trung và xinh đẹp?Có phải anh vẫn sẽ yêu em khi em chẳng còn gì ngoài tâm hồn đau đớn này?Ngô Giang cúi xuống bên tai tôi, giọng nói của anh ta rất nhẹ, dường như chỉ còn là một lời thì thầm.“I will…”Trong một khoảnh khắc, tôi đột nhiên không muốn rời khỏi người đàn ông này, không muốn buông bàn tay ấm áp đang nắm tay tôi.“I know you will, I know you willI know that you will”Em biết anh sẽ, em biết anh sẽEm biết rằng anh sẽKhi chuông đồng hồ điểm mười hai giờ, phép màu sẽ biến mất, giấc mộng của Cinderella cũng tan vỡ.Bản nhạc kết thúc, ánh đèn của vũ hội rực rỡ toả sáng khiến cho tôi tỉnh táo trở lại.Tôi buông tay Ngô Giang, cố gắng cười gượng gạo, xua tan đi bầu không khí kì lạ đang bủa vây mình.– Vũ hội kết thúc, thầy thoát nạn rồi!Ngô Giang mím môi, hình như muốn nói gì đó nhưng lại im lặng. Anh ta quay người bước đi, không hề để ý đến tôi.Tôi ngẩn người nhìn theo bóng lưng của Ngô Giang, không hiểu sao trong đầu tôi lúc này cứ quanh quẩn lời ca của Young and beautiful.Will you still love me when I’m no longer young and beautiful?Will you still love me when I’ve got nothing but my aching soul?I know you will, I know you willI know that you will Anh ở phía sau em – Chương 30Chương 30 : Muốn cảm ơn tôi?Sau buổi vũ hội, Ngô Giang và tôi giống như hai người xa lạ. Mỗi lần thấy tôi anh ta đều làm bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc, thậm chí còn rất nhanh đi khuất mắt tôi.Không bị Ngô vặn vẹo bắt nạt nữa đáng lẽ ra tôi phải cảm thấy vui sướng mới đúng, nhưng chẳng hiểu sao tôi không vui chút nào, thậm chí còn thấy trống rỗng khó chịu. Hix, lẽ nào tôi bị bệnh cuồng ngược giống mấy nữ chính trong ngôn tình, đọc truyện nguy hiểm vậy sao?– Em chào thầy.– Chào em.Tiếng Ngô Giang vang lên ở khúc rẽ hành lang. Tôi còn chưa biết nên đối diện anh ta hay bỏ chạy thì lại nghe họ nói chuyện.– Thầy ơi, cuối tuần này thầy có thời gian không ạ? Bọn em tổ chức một buổi liên hoan nhỏ mừng sinh nhật cô Doãn Huyên.Cô Doãn Huyên là giáo viên ở khoa Quản trị kinh doanh, rất được sinh viên bên khoa đó yêu mến. Nghe nói cô ấy chưa có bạn trai, bạn học này tự nhiên mời Ngô vặn vẹo đến dự sinh nhật chắc không phải định làm mai mối gì chứ?– Cuối tuần này tôi có việc bận rồi, xin lỗi các em nhé.Ngô Giang rất nhanh đã từ chối. Anh ta đi thêm vài bước liền đụng mặt tôi ở góc khuất.– Em chào thầy. –Tôi cố gắng tỏ ra bình thường.– Ừ.Nói xong liền bỏ đi, mắt cũng không thèm liếc một cái.Ôi trời, rốt cục tôi đã gây tội lỗi to lớn gì mà Ngô vặn vẹo đối xử với tôi kiểu này chứ?Tôi vay tiề