ì chí ít anh ta cũng phải chờ tôi và Nguyên Bảo ly hôn rồi hẵng nghĩ đến chuyện lên mặt với tôi.Phải nói rằng nhờ công sức không nhỏ của anh ta mà theo thời gian, sự căm ghét của tôi đối với Nguyên Bảo luôn thăng hoa theo cấp số nhân. Cứ mỗi lần anh ta xuất hiện là tôi lại cảm thấy bản tính nhẫn nại và kiên trì của mình đã tiến hoá lên một trình độ mới, nhất là khi vô tình thấy bọn họ mặc hai chiếc sơ mi giống hệt nhau trong một buổi tiệc.Kể từ khi kết hôn đến giờ tôi rất ít khi nấu ăn, đặc biệt là nếu có cả Nguyên Bảo ăn cùng. Tôi không phải là tiểu thư chưa từng đụng một cái móng tay vào việc nhà, xét về khái niệm việc nhà thông thường thì chẳng có gì là tôi không làm được. Nhưng có một sự thật hiển nhiên là Nguyên Bảo nấu ăn giỏi hơn tôi cả nghìn lần, mà anh ta cũng rất vui vẻ làm việc đó.Nếu như có một ngày tập đoàn của gia đình anh ta phá sản tôi nghĩ Nguyên Bảo cũng có thể sống bằng nghề đầu bếp.Tất nhiên, lý do chân chính của việc tôi không nấu ăn là vì tôi là một công dân vô cùng tuân thủ pháp luật trong những trường hợp tôi không muốn phá luật. Và với tư cách một người đã từng nghiên cứu về động cơ phạm tội trong luật hình sự thì tôi nhận ra rằng mình hoàn toàn có thể sẽ không kiềm chế được mà hạ độc ông chồng lý tưởng và kết thúc cuộc đời bằng hơn hai mươi năm bóc lịch.Sự thật là tôi đủ thông minh để không chết lãng nhách như vậy.
Anh ở phía sau em – Chương 3
Chương 3 : Nhân vật nữ phụ trong đam mỹ
Tôi mang chè nếp bí đỏ ra mời Hoàng Nam. Hoàng Nam vừa ăn vừa không ngừng khen ngợi tay nghề của tôi. Để anh ta ăn gần xong tôi mới nói:
– Là anh Bảo nhà em làm đấy. Anh ấy nấu ăn ngon như vậy thì đâu đến lượt em vào bếp. Ngày nào anh ấy cũng nấu bữa tối rồi làm đồ tráng miệng, em ăn nhiều đến mức sợ phát phì.
Ánh mắt Hoàng Nam lộ rõ vẻ ghen tỵ. Anh ta không ngừng liếc về phía Nguyên Bảo. Tôi vô cùng vui vẻ dựa sát vào “chồng yêu”, đối với hành động thân thiện bất ngờ từ phía tôi, chồng tôi có vẻ kinh ngạc đến nỗi cứng đờ người.
Gương mặt Hoàng Nam thoắt cái càng trở nên khó coi hơn. Những ngón tay đang bê bát chè của anh ta siết chặt lại. Tôi thực sự lo lắng không biết anh ta có bóp vỡ nó không, đấy là bát sứ cao cấp nhập khẩu từ Nhật, giá của nó không rẻ chút nào.
Nếu là thời đại học, tôi chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì mà cho rằng Hoàng Nam đang ghen với Nguyên Bảo vì tôi. Nhưng sau khi chứng kiến một màn nồng thắm của bọn họ vào đúng đêm tân hôn của mình thì tôi đã biết mình chẳng qua là cái bia đỡ để họ che mắt thiên hạ.
Nói chung tôi tự hiểu thân phận mình. Nhưng mà trong những thời điểm như thế này, tôi thực sự cảm thấy nếu không gây hiềm khích giữa hai người họ, làm bọn họ khó chịu thì thật có lỗi với bản thân. Bọn họ lừa dối tôi lâu như thế, coi tôi là con ngốc để đùa cợt, tôi đâu phải thánh mẫu não tàn trong tiểu thuyết mà dễ dàng tha thứ cho họ được.
– Anh, tự nhiên em thèm ăn kem. Hai anh cứ nói chuyện đi nhé, để em ra ngoài mua. –Tôi nhẹ nhàng nói với Nguyên Bảo, giọng nói còn pha thêm chút nũng nịu đúng kiểu các cô vợ trẻ thường làm nũng chồng.
Nguyên Bảo làm sao lại để tôi tự đi mua kem được, phong cách ga lăng với phụ nữ đã ăn sâu vào máu của anh ta (nếu tôi không lầm thì đây là do sự giáo dục xuất sắc của ông anh trai được mệnh danh là Casanova của đại học mỹ thuật thành phố H). Anh ta ngay lập tức bảo tôi chờ ở nhà rồi ra ngoài mua kem.
Căn phòng khách chỉ còn lại tôi và Hoàng Nam. Tôi tiếp tục vai diễn cô vợ ngây thơ vui vẻ của mình, hỏi thăm sức khoẻ bố mẹ anh ta, rồi công việc, bạn gái, v.v… Tất nhiên là tôi biết anh ta còn bận tằng tịu với chồng tôi nên nếu có bạn gái thì cũng chỉ để làm bia che mắt hai cụ ở nhà thôi.
– Diệp Thư, đóng kịch thế này cô không mệt sao? –Hoàng Nam lạnh lùng hỏi tôi.
Không mệt, tôi đương nhiên là không mệt. Bọn họ giả vờ trước mặt tôi gần bốn năm mà còn không mệt, tôi thậm chí chưa diễn kịch bằng nửa thời gian của họ, làm sao tôi đã mệt được.
– Anh nói gì thế ạ? Em không hiểu ý anh.
Anh ta nhếch miệng cười khinh miệt, ánh mắt chán ghét không hề che giấu.
– Cô đừng giả vờ với tôi nữa. Đêm hôm ấy cô đã nhìn thấy hết rồi đúng không, vậy mà còn ra vẻ như chưa thấy gì. Cô tưởng tôi không biết bản chất của cô sao, loại người như cô tôi đã gặp nhiều rồi, năm ấy tôi theo đuổi cô cũng vì không muốn Nguyên Bảo sập bẫy của cô.
Đóng kịch thì phải đóng cho tròn vai, tôi cũng không muốn cho anh ta đắc ý.
– Anh Nam, anh không có quyền xúc phạm em như thế. Em kết hôn với Nguyên Bảo là vì em yêu anh ấy. Bọn em là vợ chồng hợp pháp, điểm ấy ai cũng không thể phủ nhận được.
Tôi cố tình nhấn mạnh vào bốn chữ “vợ chồng hợp pháp” là muốn nói với Hoàng Nam rằng anh ta chẳng qua chỉ là tình nhân của chồng tôi, tôi có thể cùng chồng tôi ra phố, nắm tay nhau giữa bàn dân thiên hạ. Nhưng anh ta thì khác, anh ta còn lâu mới có loại quyền lợi ấy.
Hoàng Nam mím môi lại, hai tay xiết chặt thành nắm đấm. Tôi thực sự tò mò không biết anh ta có dám đánh tôi thật không, nếu anh ta dám thì tôi đảm bảo sự nghiệp tình cảm vốn đã lắm chông gai giữa Nguyên Bảo và anh
