già không chồng. Trường đại học mà thầy ấy làm như tiểu học, toàn tìm cách quản lý hoạt động của sinh viên. Cũng may mà chỉ mình thầy ấy kì quặc, hiệu trưởng và hai hiệu phó còn lại đều có suy nghĩ rất thoáng, nếu không thì đừng nói đến vũ hội, ngay cả hoạt động cắm trại hàng năm chắc cũng bị thầy hiệu phó cấm luôn.Tôi im lặng nghe ngóng phản ứng từ Ngô Giang. Giọng nói của anh ta rất bình tĩnh, có vẻ như thầy hiệu phó chẳng tác động được gì đến tâm lý Mr.Vặn vẹo.– Thưa thầy, cảm ơn thầy đã quan tâm và nhắc nhở tôi. Quan điểm của tôi là trong phạm vi có thể, tôi sẽ cố gắng hết sức để truyền đạt kiến thức cho các em sinh viên. Tôi hy vọng rằng những năm tháng rèn luyện ở trường đại học sẽ giúp các em ấy có được một trái tim nóng và một cái đầu lạnh chứ không phải biến các em ấy thành một đám mọt sách khô khan. Rất nhiều những danh nhân trên thế giới có những mối tình từ thời niên thiếu, điều đó không hề ngăn cản họ trở thành những con người vĩ đại.Tôi cố căng tai lên để nghe nhưng không thấy thầy hiệu phó đáp lại. Một sự im lặng chết chóc.Bài phát biểu vừa rồi của Ngô Giang nhất định là làm thầy hiệu phó tức điên, bình thường ngoài thầy hiệu trưởng có ai dám cãi lại thầy ấy đâu. Ngô Giang không những phản đối lại còn nói móc thầy hiệu phó là con mọt sách khô khan.Có tiếng bước chân, tôi vội vàng núp ra sau bụi cây. Thầy hiệu phó mặt mũi đỏ gay như gà chọi đẩy cửa cái rầm ra khỏi văn phòng. Trông mặt thầy ấy thì chắc chắn là đã ăn phải mấy cân thuốc nổ, tôi không kìm nén được âm thầm mặc niệm cho ai không may bị thầy ấy nổ trúng.– Sao, nghe đủ rồi thì có phải nên nộp bài cho tôi không? –Ngô Giang bất thình lình xuất hiện sau lưng tôi.– A, em chào thầy ạ.Không phải chứ, sao anh ta đi mà không có tiếng động gì hết vậy? Đây có phải là phim kiếm hiệp đâu.– Bài viết của em đâu? –Ngô Giang có vẻ hết sức mong chờ nhìn tôi.Tôi toát cả mồ hôi lạnh, mở vở lấy ra một cái phong bì màu xanh nhạt có in những chấm bi màu trắng đưa cho anh ta.Ngô Giang nghi hoặc nhìn tôi, tôi cố gắng nhe răng cười tươi tỉnh.– À, vì đề bài là viết thư tình nên em nghĩ dùng một cái phong bì kiểu này là thích hợp nhất.– Theo tôi vào văn phòng!Giọng nói của Mr.Ngô rõ ràng là không bình thường, chẳng lẽ anh ta ghét màu xanh à? Không khéo tôi tiêu thật rồi, học bổng kì này vậy là thành mơ ước của cô bé bán diêm.Ngô Giang từ tốn mở phong bì, lấy ra một tờ giấy được gấp thẳng thớm, bình tĩnh mở nó ra.Anh ta chăm chú nghiên cứu nội dung bức thư, sau đó liếc nhìn tôi, suy nghĩ khoảng hai phút mới mở miệng.– Đây là cái gì?Ngô Giang giơ tờ giấy trắng tinh chỉ có duy nhất một hình đôi môi in bằng son và chữ kí của tôi lên.Tôi nuốt nước bọt, nghiêm túc giải thích.– Thưa thầy, tình cảm càng sâu sắc thì càng khó thể hiện bằng lời nói, nói nhiều đều là sáo rỗng, phải thể hiện bằng hành động mới chân thật. Đây là… nụ hôn, em nghĩ thư tình mà có nụ hôn là đủ để thể hiện tâm ý của người viết rồi ạ.– À, vậy hả? –Ngô Giang nhíu chặt lông mày, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt tôi.Suy nghĩ duy nhất của tôi lúc này là ánh mắt anh ta thật sự quá khủng bố. Thôi được, không nộp bài tử tế là tôi sai, nhưng mà tôi không cố ý, là tai nạn, bài làm của tôi thật sự đã góp phần vào việc tăng lượng khí CO2 mất rồi.Ngô Giang đột nhiên tiến gần đến tôi, tôi bị khí thế của anh ta làm cho sợ hãi, càng ngày càng lùi ra xa, cứ như thế đến lúc sau lưng tôi là bức tường, không thể lùi đi đâu được nữa.Mr.Ngô ngang nhiên chống một cánh tay lên tường bên cạnh tôi, đôi mắt nâu ánh lên tia đùa cợt. Khoé miệng cong cong tạo thành nụ cười trông rất… lưu manh.Anh ta cúi đầu gần sát vào mặt tôi, đến nỗi tôi có ảo giác là chỉ thiếu chút nữa sẽ chạm môi. Đầu óc tôi đột nhiên rối loạn không thể suy nghĩ nổi.Da anh ta trắng thật đấy, mũi cao mà thẳng, lông mi hơi cong lên rất đẹp. Đặc biệt là đôi mắt, màu nâu óng ánh như đang toả sáng.Chết tiệt, tôi đang nghĩ gì thế này, tôi bị điên mất rồi, đây đâu phải là hoàn cảnh thích hợp tán dương nhan sắc của Ngô Giang!Cái dáng vẻ này của anh ta chẳng phải y như mấy tên play boy tán tỉnh con gái nhà lành sao?– Thôi được, tôi cho em nợ. –Ngô Giang nói xong liền quay lưng trở về bàn làm việc của mình.– Dạ? –Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, tình thế biến chuyển quá nhanh nên tôi vẫn chưa kịp hiểu.– Tôi nói là cho em nợ, em có thể bắt đầu làm bài luận chuyên ngành được rồi.Ôi trời, không thể tin nổi, Mr.Vặn vẹo thế mà lại cho tôi qua. À không, là cho nợ chứ. Nhưng mà chắc chẳng bao giờ tôi viết nổi một bức thư tình tử tế để mà trả nợ cho anh ta đâu.– Thế khi nào em phải làm bài trả nợ ạ?– À, như em nói, dùng hành động mới thể hiện được tâm ý. Bây giờ chưa thích hợp, sau này tôi sẽ yêu cầu em trả nợ. Anh ở phía sau em – Chương 27Chương 27 : Trên mặt em hiện lên rõ ràng rằng em muốn hãm hại tôiVũ hội hoá trang của đại học A là một trong những sự kiện nổi tiếng nhất thành phố H. Lý do nổi tiếng của nó quá đơn giản, vé vào cửa đắt ơi là đắt và vũ hội hoành tráng ơi là hoành tráng.Sinh viên trong trường thì được mua vé với giá chỉ bằng một nửa so với giá in trên
