i đi muộn năm phút mà trừng phạt tôi mấy tiếng đồng hồ, đúng là độc ác, độc ác, độc ác!Trên đời này, những người vô cùng xinh đẹp thì thường không thông minh, tại sao à? Bởi vì tinh hoa phát hết lên mặt rồi thì tất nhiên là não bộ phải thiếu hụt nếp nhăn chứ.Còn vừa đẹp đến loá mắt lại có chỉ số IQ cao, thế thì nhất định là tâm lý vặn vẹo.Ngô Giang chính là điển hình của nhóm thứ hai.Kể từ hôm ấy, mỗi lần chạm mặt Ngô Giang trong đầu tôi lại hiện lên tấm biển: “Sinh vật nguy hiểm, chớ lại gần”. Anh ở phía sau em – Chương 26Chương 26 : Tôi cho em nợKhi còn là học sinh, ai mà chẳng phải học viết thư trong giờ ngữ văn, nhưng đấy là viết thư cho người thân, bạn bè, chẳng có giáo viên nào dạy viết thư tình cả.Tôi nhìn tờ giấy trắng trước mặt, ngẩn người nửa giờ đồng hồ mà vẫn không nặn ra được chữ nào. Ngô Giang đúng là đầu óc có vấn đề, giữa thời buổi mà chỉ nhấp Facebook một phát là bày tỏ được tình cảm anh ta lại bắt tôi đi luyện viết thư tình.Thời gian nộp bài càng ngày càng gần mà tôi cứ viết lại bỏ, viết lại bỏ. Viết thư tình khó là một chuyện, đối tượng lại còn là Mr.Ngô thì mức độ khó tăng gấp vài chục lần. Cứ nghĩ đến việc viết mấy câu sến súa kiểu như “anh lúc nào cũng ở trong tâm trí em” hay là “em không thể sống thiếu anh”… là tôi nổi hết cả da gà da vịt.Cái đề bài quái gở này chắc chỉ có Ngô Giang mới nghĩ ra, không hiểu mục đích đến trái đất của anh ta là gì nữa, chẳng lẽ là để gây thù chuốc oán với tôi?Ngày mai là hạn chót phải nộp bài, nếu có thư viết sẵn thì chỉ cần chỉnh sửa một chút rồi dịch sang tiếng Anh là được. Nhưng hiện giờ tôi không có gì cả.Cả một đêm tôi ngồi bịa lung tung ra một cái thư dở èo, chả ra đâu vào đâu. Biết thế này chẳng thà tôi viết về sự chán ghét dành cho loài gián và công thức thuốc diệt côn trùng gây hại còn dễ hơn.Đúng là sai lầm một lần, ôm hận ngàn thu.Lạc Cầm đột nhiên nhắn tin hỏi tôi.“Cậu đang làm gì thế?”“ Viết thư tình.”“Cho ai?”“Ngô Vặn Vẹo”“Thật à? Cậu viết dài không?”“Chán òm, đọc như kiểu thư xin trợ cấp thất nghiệp chứ không phải thư tình.”“Không thích dùng lời lẽ thì dùng hành động. Cậu hôn anh ấy một cái là đủ thể hiện tình cảm rồi, viết thư làm gì cho mệt.”Hôn?Hix, rõ ràng là Lạc Cầm hiểu sai toàn bộ câu chuyện rồi, tôi có bị điên đâu mà lại chạy đi hôn Ngô Giang, không khéo lại bị anh ta kiện vì tội xâm phạm quyền được đảm bảo an toàn về thân thể cũng nên. Mà nếu thế thì còn may, nguy hiểm nhất là bị đám fan cuồng của anh ta ném đá tập thể, rơi vào hoàn cảnh đó thì chết không kịp ngáp luôn ấy chứ.Viết xong bức thư quái gở, tôi chán nản mặc kệ nó trên bàn học rồi đi ngủ, hy vọng là Mr.Ngô đừng phát điên mà bắt tôi viết lại bức khác. Nội dung cái thư này tuy hơi nhảm nhưng mà dù sao về từ vựng và ngữ pháp tương đối chuẩn.Tôi vẫn nhớ mang máng là ngày trước từng đọc ở đâu đó rằng cuộc sống luôn có nhiều niềm vui, mỗi sáng thức dậy hãy tận hưởng những điều bất ngờ tuyệt vời mà cuộc sống mang đến cho bạn.Tôi đúng là vừa ngủ dậy đã gặp bất ngờ.Mặt bàn học trống trơn. Bài viết điều kiện của tôi đã biến mất. Chuyện này hay thật đấy, giống như kiểu bạn đang lạc vào cảnh ăn xin mà phát hiện ra cái bát để xin ăn bị vỡ ấy.Dụi mắt.Mở mắt.Mặt bàn vẫn trống trơn.Khỉ thật, đây không phải là mơ, tôi cũng không hoa mắt nhìn nhầm! Bài viết của tôi thật sự biến mất rồi.Tôi hoảng hốt chạy đi hỏi bà ngoại đang nấu mỳ trong bếp.– Bà ơi, bà có thấy mấy tờ giấy cháu để trên bàn học đâu không?– Giấy nào? Sáng nay bà quét nhà thấy có mấy tờ giấy rơi dưới đất…– Nó đâu rồi ạ?– Đúng lúc cô Hiên sang xin giấy nhóm bếp nên bà cho rồi. Bà tưởng là giấy nháp vứt đi.Ôi trời!Tôi ba chân bốn cẳng chạy qua nhà cô Hiên hàng xóm, lạy trời cho cô ấy chưa nhóm bếp vội. Nhà cô ấy bán hàng ăn nên luôn có bếp than để ninh canh, nếu cô ấy thật sự mang bài tập của tôi đi nhóm bếp thì tôi biết lấy gì nộp cho Ngô vặn vẹo bây giờ?Thế nào là trời phụ lòng người, chính là tôi đã bỏ qua việc đánh răng rửa mặt mà chạy vào giữa một đống người đang ăn sáng để tìm bài viết đầy tâm huyết của mình nhưng nó đã trở thành nguyên liệu cho phản ứng tạo khí các bô nic.Thôi, thế là tiêu rồi!Ngô Giang nhất định sẽ nhân cơ hội này mà chỉnh chết tôi. Mục đích đến trái đất của anh ta chính là hãm hại tôi mà.Tôi mang bộ mặt xám xịt đến trường học, hoàn toàn tương phản với vẻ phấn khích hồi hộp của các bạn xung quanh. Do đặc thù của đề bài nên tôi được đặc cách nộp vào cuối giờ cho Mr.Ngô trên văn phòng.Lúc tôi mang tâm trạng chuẩn bị đi tìm chết đến gặp Ngô Giang thì tình cờ thấy thầy hiệu phó cùng anh ta đang tranh luận quyết liệt.Tôi xin thề là mình không có ý định nghe trộm, tại hai người họ nói chuyện quá to nên âm thanh cứ đập vào tai tôi.– Thầy Ngô Giang, tuy thầy chỉ tạm thời ở trường một thời gian ngắn nhưng tôi nghĩ thầy cũng nên giữ đúng kỉ luật nền nếp của trường. Thầy cho đề bài như vậy là cổ vũ các em sinh viên yêu đương, chuyện ấy không tốt chút nào, cần phải hạn chế hết mức có thể. Việc các em cần làm nhất là tập trung vào học tập.Ha, thầy hiệu phó nổi tiếng là người bảo thủ cổ hủ còn hơn cả mấy bà cô