Polaroid
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325261

Bình chọn: 10.00/10/526 lượt.

trầm ấm, hơi khàn mang theo từ tính khiến người ta không thể cưỡng lại nhẹ nhàng vang lên đánh vỡ sự tĩnh lặng.Là anh ta, người tình một đêm của tôi.Cuối cùng anh ta cũng chịu xuất hiện ngoài ánh sáng, vì suy nghĩ xem mình có từng quen biết nhân vật nào như anh ta không mà tôi đã chết mất cả đống tế bào não.Tôi không vội mở mắt nhìn anh ta, bình tĩnh nói.– Đây là nơi chồng tôi cầu hôn tôi, ngày mười sáu tháng sáu.Anh ta im lặng, tôi có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề và tiếng vải áo cọ vào nhau sột soạt.– Thật trùng hợp, tôi cũng thất tình vào ngày đúng ngày hôm ấy.Ngạc nhiên thật, ngay cả người đàn ông quyến rũ suýt thì nhất hành tinh như anh ta mà cũng bị thất tình.– Thật sao?– Ừ. Tôi hẹn cô ấy gặp mặt, không ngờ cô ấy cho tôi leo cây. Sau đó tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn nói rằng cô ấy vừa nhận lời cầu hôn của người khác.Giọng nói thản nhiên đùa cợt nhưng vẫn có thể nhận thấy nỗi buồn nhè nhẹ ẩn giấu bên trong.Tôi mở mắt, quay sang nhìn anh ta.Mái tóc đen dày hơi ánh lên sắc vàng trong nắng. Gương mặt nam tính với những đường nét rất đẹp, pha trộn hài hoà giữa phương đông và phương tây. Tôi thậm chí còn cảm thấy đôi mắt nâu óng ánh của anh ấy đang toả sáng.Có thể là do mặt trời, hoặc cũng có thể là do hình ảnh của người đó trong lòng tôi vẫn luôn đẹp như thế.Trái tim tôi khẽ thắt lại.Đáng lẽ ra tôi phải đoán được từ lâu rồi mới đúng.– Thầy!Hàng lông mi của Ngô Giang hơi rung động, anh ấy cười nhẹ.– Cuối cùng cũng chịu nhìn tôi.Tôi không biết phải nói gì, chỉ có thể im lặng nhìn gió quấn tung những chiếc lá phong rụng trên mặt đất.Trí nhớ dường như vô thức trôi về một khoảng thời gian rất lâu trước đây, Ngô Giang giống như một cơn gió ào đến, khiến cho cuộc sống của tôi vốn được sắp xếp trật tự bỗng chốc trở nên lộn xộn.Quan hệ giữa tôi và Ngô Giang thật sự rất khó xác định, là thầy trò, bạn bè… hay là hơn thế.Sự xuất hiện của anh ấy bây giờ giống như một chiếc chìa khoá mở ra chiếc hộp đóng kín, bật lên đoạn hồi ức mà tôi đã cố tình lãng quên.—————————————————————————————————-Năm thứ hai đại học, tôi vẫn đang tiếp tục công việc chơi piano ở nhà hàng. Thành tích học tập của tôi luôn khá tốt, thật ra tôi không phải thành phần chăm chỉ nghiêm túc, chẳng qua tôi không muốn bỏ lỡ khoản học bổng đặc biệt chỉ có bốn suất một kì của khoa.Gọi là học bổng đặc biệt thật sự không ngoa, khoản tiền trong đó không những đủ tiền học phí mà còn dư ra một chút để mua giáo trình và tài liệu.Nhưng giành được nó cũng không dễ dàng, tôi phải học vật vã ngày đêm vì hy vọng tiền học phí kỳ tới sẽ không chạy sang túi người khác.Ai nói tiền không mua được hạnh phúc, tiền không quan trọng, tiền không phải là tất cả… hừ, cứ thử sống cảnh không tiền ngày này qua ngày khác xem. Không có tiền thì ngay cả sống cũng khó, đừng nói đến chuyện hạnh phúc. Tiền không mua được tất cả thì đúng rồi, nhưng nếu không có tiền thì ngay một chút cũng không mua được chứ đừng nói đến tất cả. Còn kẻ nào nói tiền không quan trọng thì nhất định là vừa ở rừng ra.Rõ ràng, có tiền thì tốt hơn là không có, cho dù là xét về mặt tinh thần hay vật chất.Đáng tiếc là học kỳ thứ tư tôi gặp phải chướng ngại vô cùng to lớn khiến cho món tiền học bổng của tôi rất có khả năng sẽ thành ngỗng quay trong tưởng tượng của cô bé bán diêm.Tiếng Anh chuyên ngành, cơn ác mộng của quá hai phần ba sinh viên khoa luật trường đại học A.Từ nhiều năm nay, khoa luật đại học A đã có tiếng tăm về độ khó của Tiếng Anh chuyên ngành, nghe nói năm nào cũng có hơn một nửa sinh viên phải thi lại, số qua được thì điểm rất ít khi vượt nổi con số chín lộn ngược. Bởi vì không những thi viết mà còn thi vấn đáp, giáo viên lại có sở thích hỏi những câu sinh viên không hiểu, thật sự là ác mộng!Kinh khủng hơn đấy là môn này có hai giảng viên chủ chốt đều là phụ nữ đã hơn ba mươi mà còn độc thân. Cái gì gọi là không kết hôn sẽ sinh dở hơi chỉ cần gặp hai cô giáo ấy là biết liền.Nói cách khác, giảng viên môn tiếng Anh chuyên ngành được liệt vào danh sách dũng sĩ diệt sinh viên.Vì một tương lai không thi lại và học lại, vô số sinh viên đã ngồi nhà thắp hương cầu trời cho hai cô mau chóng lấy chồng, số khác thì bôn ba bên ngoài, quyết tâm tìm cho được một người đàn ông anh dũng hy sinh để cứu vớt cuộc đời của hàng đống đoá hoa của Tổ quốc, bởi vì nếu không qua nổi môn tiếng Anh chuyên ngành, nguy cơ hoa tươi thành hoa héo là hoàn toàn có thể.Không rõ có phải vì tấm chân tình của mấy trăm con người đã cảm động trời xanh hay không mà cô Lê –người phụ nữ độc thân đáng sợ nhất khoa luật đã kết hôn và cộng dồn ngày phép của rất rất nhiều năm lại để đi nghỉ tuần trăng mật. Nghe được tin này, vô số nam nữ thanh niên cảm động đến âm thầm rơi lệ.Tôi thì không có cảm xúc gì nhiều, chỉ nghĩ rằng có lẽ học phí kì tới chí ít cũng có thể chạy vào túi mình.Một người đi thì tất nhiên sẽ có một người tới. Giảng viên mới đến dạy thay cô Lê đã trở thành chủ đề hot nhất trong năm của khoa luật.Thật ra nếu người đó không phải là giáo viên được đích thân chủ nhiệm khoa mời tới, nếu người đó không phải chỉ dạy