ữu danh vô thực.Tôi đã từng nuôi hy vọng rằng một ngày nào đó anh ấy sẽ thay đổi, tôi đã từng chờ đợi anh ấy. Nhưng cuối cùng tôi không chờ được, trái tim tôi đã đi từ mệt mỏi cằn cỗi đến tuyệt vọng.Hoàng Nam bỗng nhiên rút từ túi áo ra một vật rồi đưa qua cửa sổ xe taxi cho tôi.Tôi theo bản năng đưa tay nhận lấy. Đó là chiếc nhẫn cưới mà tôi đã bỏ lại trong phòng vào ngày tôi rời đi.Nhẫn cưới của tôi và Nguyên Bảo là do Khải Văn thiết kế riêng, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế, trên nhẫn còn khắc một dòng tiếng Ý “Ti amo”, có nghĩa là “anh yêu em”.Tôi nghi hoặc nhìn Hoàng Nam, anh ta buồn bã mỉm cười.– Cậu ấy để nó trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi rất bực bội nên đã lấy… -Hoàng Nam do dự một lát rồi bình thản nói với tôi. –Diệp Thư, tôi nghĩ… Nguyên Bảo là một asexual.Bàn tay tôi khẽ nắm lại.Asexual –người vô tính. Tôi chưa bao giờ nghĩ Nguyên Bảo lại là một người vô tính.Có thể Hoàng Nam nói đúng, cũng có thể là anh ta đã phán đoán sai… sự thật là gì cả tôi và anh ta đều không biết. Người duy nhất giải đáp được bí mật này đã đến một thế giới khác, mãi mãi cũng không thể nói cho tôi nghe trái tim anh ấy ẩn giấu những gì.Cuộc đời luôn có rất nhiều câu hỏi nhưng không phải lúc nào cũng có câu trả lời.Tôi gật đầu tạm biệt Hoàng Nam rồi bảo tài xế chạy về thành phố.Màn mưa bên ngoài ngày càng dày đặc, không hiểu sao tiếng mưa ồn ào lại khiến cho tâm trí tôi trở nên nặng nề.Tài xế taxi mở radio, chương trình âm nhạc đang phát bài “I forgot to say”.Tiếng nhạc buồn bã át đi tiếng mưa bên ngoài nhưng lại làm ngực tôi đau nhói.Em đã quên nói rằngEm sẽ thôi không chờ đợi anh nữaTin rằng thời gian rồi sẽ giúp chúng ta trưởng thànhTừ nay mỗi chúng ta hãy kiên cường đối mặt với cuộc sốngEm sẽ mỉm cười tiếp tục cất bước điBầu trời sao cô độc, sắc pháo hoa rực rỡThiêu đốt rồi sẽ còn lại gì?Bầu không khí khô cằn, khoé mắt em ướt đẫmCố gắng để nước mắt không chảy xuốngNgay một lời yêu emAnh cũng chẳng tự nguyệnMột vòng tay mà sao trống trải thế?Tới giờ phút chia tay, trong ánh mắt là nỗi lưu luyếnAnh đã quên mất rằngChúng ta đã từng thật hạnh phúcSau này không còn bên nhau cũng phải sống thật tốtNếu có ai đó nhắc tới, anh sẽ nói về em như thế nào?Người anh đã từng yêuHay chỉ là một người bạn?….Em đã quên nói rằng, cảm ơn anh…Đã yêu emTôi áp tay mình lên cửa kính xe, nhìn cảnh vật chìm trong màn mưa trắng xoá.Nguyên Bảo, thật ra trong lòng anh có từng yêu em không?Câu hỏi ấy không ai có thể trả lời được.Người đàn ông tôi từng yêu, bí mật mà anh ấy cất giữ… tất cả đều sẽ ở lại cánh rừng thông này, chôn vùi sau màn mưa.P/S: sorry các bạn nhé, mình bận quá, ko có thời gian để chỉnh sửa lại truyện nên bây giờ mới post chương mới được. Việc của mình đến sớm hơn dự kiến nên lịch post truyện cũng ko thể đảm bảo mấy chương một tuần nữa đâu. (ToT)Nhân vật Nguyên Bảo hình như được thích hơn cả dự đoán, về phần asexual là gì thì các bạn có thể google để tìm hiểu (nếu các bạn tìm hiểu thì hãy đọc những bài khoa học chứ đừng xem mấy cái hỏi đáp trên mạng vì có thể thông tin ko chuẩn xác).Mình rất cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi truyện, nhưng mình cũng mong các bạn đừng yêu cầu cao quá ở mình. Mình chỉ viết truyện vì mình thích thế thôi, ko có ý định làm tiểu thuyết gia đâu (giống như kiểu bạn thích hát ko có nghĩa là bạn muốn làm ca sĩ ấy). Hơn nữa truyện dài kỳ trên mạng ở mặt nào đó cũng giống như phim truyền hình nhiều tập, có tập hay thì cũng có tập chán, ko phải tập nào cũng ly kì hấp dẫn như phim điện ảnh được vì câu chuyện dàn trải và diễn ra trong thời gian dài.Các bạn cứ coi như đọc để giải trí thôi và mình xin phép ko trả lời các câu hỏi có liên quan đến nội dung truyện để tránh lỡ mồm spoil. Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.Thân, Mộc Lâm. Anh ở phía sau em – Chương 23Chương 23 : Gặp lạiNếu ở thành phố H có địa điểm nào mà tôi thích nhất thì chắc chắn là công viên Mùa thu vàng.Công viên này không có trò chơi giải trí, chỉ thuần tuý là nơi trồng rất nhiều loại cây ôn đới. Mỗi khi vào mùa thay lá, loạt cây xanh chuyển màu tuyệt đẹp khiến cho người ta như lạc vào thế giới thần tiên, tạm thời vứt bỏ tất cả phiền não để hưởng thụ khung cảnh thiên nhiên kì diệu trước mắt.Tôi ngồi xuống ghế đá gần một cây phong, tựa người vào thành ghế, ngước mắt lên nhìn bầu trời xanh thẳm. Gió nhẹ nhàng len lỏi qua những tán lá, mơn man trên gương mặt.Vẫn là nơi này, chỉ có điều con người đã thay đổi. Người đàn ông năm đó cầu hôn tôi hiện giờ đã mãi mãi rời khỏi cuộc đời tôi. Vào thời khắc cuối cùng, ngay một câu tạm biệt tôi cũng không nói với anh ấy.Ánh nắng dịu dàng phủ lên cơ thể, cảm giác ấm áp bao quanh mình khiến tôi có chút mệt mỏi, khẽ nhắm mắt lại, một loạt kỷ niệm trong quá khứ thay nhau kéo đến.Bầu không khí trong lành thoang thoảng mùi tinh dầu vỏ cam từ một loại nước hoa nam. Tôi hơi giật mình nhưng không muốn mở mắt.Trên thế giới không có nhiều sự trùng hợp như vậy. Mùi nước hoa này tôi mới chỉ gặp có hai người dùng, một là Cao Phi, một là người đàn ông uống whisky.– Em vẫn thích chỗ này, không khác gì với trước đây. –Giọng nói