Ring ring
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324573

Bình chọn: 7.5.00/10/457 lượt.

gì trượt trên làn da mềm mại của tôi, tay còn lại giữ lấy cằm tôi, ép tôi tiếp nhận nụ hôn của anh ta.Chết tiệt, không ngờ tôi lại có ngày bị người khác bắt nạt thế này! Cái khách sạn quái quỷ, sao có thể mất điện lâu thế chứ, chẳng phải khách sạn cao cấp luôn có Lúc tôi quay trở về nơi tổ chức tiệc thì Tỉnh Thành cũng đang tìm tôi.– Diệp Thư, nhà tôi có chút việc, bây giờ tôi phải về, cô có về luôn không?Hôm nay tôi đi nhờ ô tô của Tỉnh Thành, nếu không về cùng anh ta thì phải bắt taxi, giờ này chắc phải chờ khá lâu.– Có, em cũng về luôn.– Lúc nãy đột nhiên tắt đèn cô không sao chứ?– Em không sao, mà khách sạn làm ăn kiểu gì thế không biết, đáng lẽ – Sếp mới của Phoenix tên là Richard Ngô, cô nhớ lấy, mấy buổi tiệc sau này không chừng sẽ có dịp gặp anh ta.Tôi cười cười gật đầu. Nói thật là khả năng tôi gặp được Richard Ngô còn thấp hơn trúng xổ số. Nếu không kể đến thân phận vợ tổng giám đốc Bảo Hoà của tôi thì tôi chỉ là một luật sư quèn, lấy đâu ra cửa mà gặp người ta.Khi tôi về đến nhà thì phát hiện Nguyên Bảo đã từ Paris về. Anh ta có lẽ còn mệt sau chuyến bay nên đi ngủ trước, để lại cho tôi mảnh giấy nhắn rằng trong lò vi sóng có súp gà, bảo tôi làm nóng rồi ăn kẻo đói.Tôi chán nản ngã người xuống ghế bành, vò nát mảnh giấy rồi ném nó xuống nền nhà.Nếu không phải đã chứng kiến một màn nồng nàn đêm tân hôn thì chắc có đánh chết tôi cũng không tin nổi người đàn ông ngày nào cũng quan tâm chăm sóc cho tôi từng chút một như Nguyên Bảo hoá ra không hề yêu tôi. Phải nói là anh ta thật sự rất có lòng, vì một cái bình hoa là tôi mà luôn phải thức khuya dậy sớm, còn lo toan việc nhà cẩn thận, không để tôi phải đụng một cái móng tay.Nhưng mà chu đáo thì có ích gì? Anh ta có thể không cần biết nấu ăn, làm việc nhà dở tệ, không cẩn thận tỉ mỉ… chỉ cần anh ta yêu tôi, chỉ cần anh ta thực sự là chồng tôi chứ không phải một người hữu danh vô thực.Nghĩ đến lúc mất điện ở khách sạn và người đàn ông kia, trong lòng tôi cảm thấy rất khó chịu.Nếu tôi có một người để dựa vào, nếu tôi có một người chồng yêu tôi… lẽ nào tôi lại bị người ta bắt nạt như thế sao?Người đàn ông kia không kiêng nể gì mà đụng chạm tôi, còn tôi lại không thể làm gì khác. Tôi cầu cứu ai, kể khổ với ai, ai sẽ vì tôi mà tức giận, vì tôi mà đối đầu với hắn?Hoá ra tôi là một người phụ nữ vô cùng thất bại, ngay cả một người yêu mình cũng tìm không được.Tôi chán ghét Thuỵ Du, khinh thường cô ta ngoài việc dùng nhan sắc quyến rũ đàn ông thì chẳng còn khả năng nào khác, nhưng mà tôi cuối cùng cũng có gì hơn cô ta đây? Nếu là Thuỵ Du, hôm nay khi ở hành lang tối tăm đó ít nhất cũng có Cao Phi đi tìm cô ta, còn tôi không có ai cả.Không có ai để tôi nương tựa, không có ai để dựa dẫm.Phụ nữ bề ngoài mạnh mẽ độc lập thế nào thì trái tim cũng là máu thịt. Tôi cũng hy vọng có một người thực lòng yêu tôi, che chở tôi… tiếc rằng tìm mãi cũng không gặp được. Anh ở phía sau em – Chương 12Chương 12 : Nể mặtNghề nghiệp nào cũng có những nguy hiểm nhất định. Cảnh sát hay lính cứu hoả thì nguy hiểm rình rập là chuyện bình thường, nhưng ngay cả làm bác sĩ hoặc giáo viên cũng cần phải cẩn thận, bởi vì người nhà bệnh nhân và học sinh cá biệt có độ nguy hiểm chẳng thua là mấy so với hoả hoạn và tai nạn giao thông.Tất nhiên, có thể gặp dữ hoá lành hay không thì tuỳ thuộc vào vận may của bản thân, có người chẳng làm gì, chỉ ngồi ở trong nhà mà còn bị xe tải tông đổ nhà, bị tường đè chết. Thật sự là do số phận quá xúi quẩy.Luật sư cũng là một nghề có tính nguy hiểm cao. Không chỉ các vụ án hình sự, đến ngay cả nhận một vụ ly hôn thời buổi này cũng gặp rủi ro.Ví dụ thực tế cho trường hợp này là hiện tại tôi đang ngồi trong một chiếc ô tô đen giống kiểu thường thấy trong phim truyền hình khi nhân vật chính làm một đại ca xã hội đen ngứa mắt. Tuy rằng tôi chưa đi khắp các hang cùng ngõ hẻm của thành phố H nhưng cũng đoán được chiếc xe đang tiến ra ngoại ô.Ban đầu khi làm vụ ly hôn của Phạm Linh tôi đã đoán gia đình chồng cô ta là dạng có máu mặt, tôi thậm chí đã liên hệ với công ty thám tử để điều tra. Bọn họ khẳng định với tôi Ưng Long –chồng Phạm Linh, về cơ bản chỉ là một thương nhân, hắn ta ít nhiều có quen biết với vài quan chức nhưng cũng không đến mức có thể hô mưa gọi gió ở thành phố H.Tôi thề là nếu tôi yên lành trở về thì tôi nhất định sẽ làm cho cái công ty thám tử kia đóng cửa vì tội làm ăn tắc trách. Ưng Long, khỉ thật, nếu hắn chỉ là một thương nhân bình thường thì sao lại có một đội quân áo đen nhìn cứ như mafia giúp việc chứ.Xe ô tô dừng lại trước một toà biệt thự rất lớn. Tôi xuống khỏi xe, đi theo người giúp việc qua khoảng sân rộng trồng cỏ nhân tạo xanh mượt hai bên lối đi dát gạch đỏ.Người đàn ông với hình xăm rồng sau lưng đang ngụp lặn trong bể bơi, những động tác bơi lội mạnh mẽ mà mềm dẻo khiến cho con rồng sau lưng hắn giống như một vật sống đang đắm mình trong nước.Tôi đứng bên cạnh bể bơi khoảng năm phút, không một người giúp việc nào chạy tới thông báo cho hắn, tựa như việc tôi phải chờ hắn là đương nhiên.Dùng đầu ngón chân mà suy nghĩ cũng biế