XtGem Forum catalog
Anh Ở Phía Sau Em

Anh Ở Phía Sau Em

Tác giả: Mộc Lâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324795

Bình chọn: 7.00/10/479 lượt.

n không thèm để ý thái độ mỉa mai của tôi.– Anh nói nghiêm túc, anh đã ký hợp đồng với công ty vệ sĩ rồi, mai sẽ có vệ sĩ đi theo bảo vệ em. Tốt nhất là mấy ngày tới em ngoan ngoãn ở trong nhà cho anh, đừng ra ngoài để đảm bảo an toàn. Ưng Long bây giờ chắc điên lên rồi, không biết cậu ta sẽ làm gì.Tình huống này có vẻ hấp dẫn đây, chồng tôi vừa mới giúp một phụ nữ bỏ trốn khỏi chồng cô ấy. Nếu không phải tôi biết Phạm Linh thì nhất định tôi sẽ cho rằng giữa họ có gì mờ ám.Ưng Long là một tên đầu gấu vũ phu, cứ nhìn những vết thương trên người Phạm Linh trước đây là đủ biết hắn ta thô bạo cỡ nào với cô ấy. Nếu có thể tôi cũng muốn giúp Phạm Linh thoát khỏi hắn.Nhưng sao Ngô Giang lại đột nhiên có lòng tốt như vậy? Lẽ nào Ưng Long làm mất lòng Ngô Giang nên anh ấy quyết tâm trả thù?– Chuyện này là sao?– Ý An muốn làm khó chúng ta thì phải giở chút thủ đoạn thôi, mấy ngày nữa bố anh sẽ đến. Anh không nghĩ bố sẽ làm gì nguy hiểm cho em nhưng dù sao cũng không thể để mọi người trong nhà anh có ý nghĩ xấu về em.– Thế thì liên quan gì đến việc anh giúp Phạm Linh bỏ trốn?Ngô Giang cười lạnh, ánh mắt loé lên tia sắc bén.– Ưng Long mê muội lâu quá rồi, cần cho cậu ta một cú đấm để bộ não ngu ngốc của cậu ta có thêm nếp nhăn. Anh có thể không quan tâm việc tranh giành gia sản nhà họ Ngô nhưng cũng sẽ không để người ngoài thừa cơ chiếm đoạt.Càng nói càng khó hiểu. Thật ra Ngô Giang đang mưu tính việc gì?Tôi rất muốn hỏi thêm nhưng đồng hồ đã gần mười hai giờ, mà mí mắt tôi thì bắt đầu có dấu hiệu sụp xuống. Hôm nay nhiều chuyện quá, vụ nhật ký của mẹ, đoạn mật mã khó hiểu kia, Phạm Linh bỏ trốn, lại nghe thêm nữa chắc não tôi nhăn quá độ sẽ thành phẳng luôn mất, để mai truy hỏi cũng không muộn.– Thôi, tạm tha cho anh, mai sẽ thẩm vấn tiếp. Em mệt quá!Ngô Giang cùng tôi về giường ngủ. Tôi theo thói quen rúc vào ngực anh ấy, cảm thấy rất an tâm.Có lẽ lúc trước tôi mất ngủ là vì không có Ngô Giang, thói quen đúng là đáng sợ. Vì tôi đã quen với việc có người nằm cạnh, mùi hương của anh ấy, cả hơi thở trầm ổn. Thật ra tôi rất sợ mình sẽ quen dựa dẫm vào ai đó, không hiểu sao ngay cả khi có Ngô Giang ở bên tôi vẫn luôn lo lắng một ngày nào đó sẽ chia ly. Anh ở phía sau em – Chương 79Chương 79: Nợ Người Một Nụ Cười, Hoàn Trả Bằng Cả Cuộc Đời Đẫm Lệ(P1)Vô song một khúc thiên thiênTrong mắt ta cũng chỉ chứa đựng một dáng hìnhVán cờ hạ cùng nhauDẫu thắng thua cũng chẳng thể quay đầuHơi thở của ta phác hoạ trong nhạc khúc sơ sàiNgoảnh đầu nhìn lại thân ảnh người nơi thuỷ tận sơn cùngHoàng thượng tâm tình bất định, một khắc trước còn ôn nhu tươi cười,khắc sau đã đằng đằng sát khí, ai cũng sợ hãi, đến ngay cả thở mạnhtrước mặt hắn cũng không dám.Gần đây Tiêu Phàm thường xuyên nằm mơ, hắn mơ thấy năm hắn mười tuổi, bị trói vào cột ngoài trời giá lạnh, khắp người là vết roi, máu thịt mơ hồ, thảm hại chẳng khác nào một cái giẻ rách. Tế Tuyết lúc ấy còn nhỏhơn hắn, nàng sinh ra trong nhà Đế vương, chớp mắt một cái cũng có thểkhiến người ta rơi đầu.Nàng cách hắn xa đến thế, giống như phượng hoàng rực rỡ trên cao và ngựa hoang dưới mặt đất. Vậy mà hắn vẫn si tâm vọng tưởng.Hẳn là ông trời trừng phạt hắn vì quá tham lam, cho hắn có được nàng, để hắn nếm thử mùi vị tình yêu ngọt ngào rồi cướp đi tất cả.Mười bốn năm, mười bốn năm si mê cuối cùng đổi lại một đạo thánh chỉtruyền ngôi. Nàng cùng Tử Y mai danh ẩn tích, đem ngai vàng cho hắn, làbồi thường sao?Người còn không giữ được, hắn giữ giang sơn này để làm gì?Nghĩ kĩ lại, hắn yêu nàng rất lâu nhưng thời gian ở cạnh nàng lạichẳng được mấy năm. Bọn họ bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Hắnbuông tay nàng một lần, nàng buông tay hắn một lần, nàng và hắn hẳn làhoà nhau.Nhưng hắn không cam tâm. Khi đó hắn bất đắc dĩ mà rời xa nàng, tráitim hắn chưa từng thay đổi. Còn nàng, nàng thay lòng đổi dạ, vì Tử Y màvứt bỏ cả giang sơn.Hắn rất ghen tỵ. Tế Tuyết vì củng cố quyền lực có thể hy sinh hắn, nhưng cuối cùng lại vì Tử Y cái gì cũng không cần.Thiên hạ này nàng trăm mưu ngàn kế mới giành được. Hắn thật muốn huỷhoại nó, trở thành một bạo quân tiếng xấu ngàn đời, đến lúc quốc gia suy vong, hắn không tin nàng không hối hận.Nhưng hắn không dám, ngai vàng là thứ duy nhất nàng để lại cho hắn.Nếu ngay cả nó cũng mất, hắn thậm chí sẽ chẳng còn thứ gì của nàng.Hắn vẫn biết những mỹ nhân tuyển về cung dù có giống nàng đến mấycũng không phải là nàng. Nhưng hắn không có cách nào khác, cứ nhìn bọnhọ rồi huyễn hoặc bản thân, tin rằng nàng đang ở một nơi nào đó rất gầnhắn, tin rằng một ngày nào đó nàng sẽ trở về, cho dù… không còn yêu.Hắn cảm thấy bản thân mình rất hèn mọn, nàng yêu được bỏ được, cònhắn, ngay cả khi trái tim trăm nghìn nhát dao, đau đớn không chịu nổihắn vẫn không muốn từ bỏ.Hoàng cung tráng lệ xa hoa lại là nơi che giấu tâm hồn rách nát. Hắncăm ghét nơi này, sợ hãi sự cô đơn ở đây, nhưng hắn không nỡ rời đi. Nếu hắn đi thật, nàng trở về sẽ không thấy hắn. Hắn sợ rời khỏi nơi này,biển người mênh mông, ngay một lần tương phùng cũng không thể.Hắn chờ đợi năm năm, năm năm mà hắn tưởng như