, Tuyết Lan hôn vào má hắn một cái rồi mới chạy đi. Nhìn thấy cảnh tượng đó, sự khó chịu trong lòng nó lại gia tăng nhưng nó vẫn cố che giấu. Trên đường về nhà, hắn hỏi nó:
– Sao lúc đi ăn em không nói gì vậy?
– Em đâu biết gì mà nói hả anh? – Nó mỉm cười – Tuyết Lan hình như rất thân thiết với gia đình anh thì phải?
– Ừ, con bé giống như em gái của anh vậy, mẹ anh cũng xem Tuyết Lan như con cái trong nhà, mà em hỏi có gì không?
– Không, em chỉ hỏi vậy thôi mà, không có gì đâu.
Nói rồi, nó quay ra cửa ngắm nhìn cảnh vật, hắn thấy vậy cũng không hỏi gì thêm. Bỗng nhiên điện thoại nó rung lên, là nhỏ gọi đến.
– Alo, bà gọi tui có gì không? – Nó bắt máy.
– Tui muốn rủ bà đi chơi đó mà, đi không?
– Ừ, tui cũng đang rảnh. Chừng nào?
– Bây giờ nè, bà lại nhà tui đi, tui đợi.
Nói rồi, nhỏ cúp máy, nó quay qua hắn:
– Anh chở em lại nhà Giao Châu được không?
– Ừ, em và cô ấy đi chơi hả?
– Ừhm, em cũng muốn đi chơi một chút, hihi – nó cười
– Đi đâu thì đi nhưng tối về sớm với anh nha, xa vợ anh nhớ lắm đó – Hắn cười gian
– Anh này, em đi có một chút thôi mà – Nó đỏ mặt
Tới nhà nhỏ, trước khi nó xuống xe, hắn kéo tay nó, mỉm cười:
– Có gì điện thoại cho anh nha.
– Ừ, em biết rồi, thôi em đi à – Nó bước xuống xe.
– Ừ, tối gặp.
Nói xong, hắn phóng xe đi, nó bước tới cổng nhà, bấm chuông một hồi lâu mới thấy nhỏ vác xác ra. Nó gầm lên:
– Tưởng bà chết trong đó rồi chứ!
– Thôi mà, hihi, xin lỗi, mình đi thôi, xe đợi sẵn nè.
– Đi đâu?
– Đi mua sắm,hihi, nhanh lên.
Hai đứa lên xe và và bắt đầu dạo xung quanh các cửa hàng quần áo. Mua đồ xong, hai đứa đi ăn kem. Trong nhà hàng, đang măm măm ly kem socola, bỗng nhiên nhỏ ngẩng đầu lên hỏi nó:
– Bà với Chấn Phong dạo này sao rồi?
– Sao là sao? Thì vẫn bình thường thôi, còn bà thì sao?
– Cũng vậy thôi à, hihi
– Ừ, mà Giao Châu nè, nếu mà Gia Long có một đứa em gái, không phải là em gái ruột nha, vô cùng thân thiết với nhau thì bà nghĩ sao? Ví dụ thôi nha.
Phần 29:
– Ưhm, tui sẽ xử con nhỏ đó – nhỏ cười toe
– Tui hỏi nghiêm túc đó – Nó nghiêm mặt.
– Tui đùa chút cho vui mà, nếu là tui, tui sẽ nói thẳng với Gia Long là tui không thích, mà sao bà hỏi vậy?
– Vì Chấn Phong cũng có một cô em gái như vậy đó, cô ấy có vẻ rất tốt, rất đáng yêu nhưng tui lại thấy hơi khó chịu khi thấy họ gần gũi, có lẽ tui ích kỉ quá bà ha? – Nó cười buồn.
– Bà điên à – Nhỏ búng vào đầu nó – Sao lại ích kỉ chứ? Chuyện đó là bình thường mà, nếu là tui, tui cũng vậy thôi. Mà bà tính làm gì?
Nó lấy tay xoa xoa trán
– Chắc tui sẽ từ từ theo dõi, nếu thấy cô ấy quá thân thiết với Phong thì tui sẽ nói chuyện với anh ấy.
– Bà điên à? Không được, phản đối, bà cần phải nói ngay, con trai là chúa lăng nhăng, coi chừng bị cướp người yêu hồi nào không hay đó!!!!!!
– Nhưng tui muốn tin anh ấy – Nó cười với nhỏ – Bà đừng lo, tui biết mình đang làm gì mà.
Biết tính nó đã quyết thì không thay đổi được, nhỏ hậm hực nói:
– Tuỳ bà thôi, nhưng nếu có chuyện gì thì phải nói cho tui biết đó.
– Ừ, tui biết rồi, mà bà không được nói chuyện này với ai đó, kể cả Gia Long, hứa với tui đi!!!!!!
– Ừ, tui hứa mà, không lẽ tui nhiều chuyện lắm sao?
– Bà đâu có nhiều chuyện – Nó cười cười – Mà là cực kì nhiều chuyện.
Nói xong, nó nhăn răng ra cười, nhỏ quê độ, cúi xuống ăn kem, không nói thêm lời nào. Nó cũng ngưng cười rồi cúi xuống ăn, trong lòng vẫn còn hơi vướng bận chuyện của Tuyết Lan.
Tại biệt thự nhà họ Vũ…………………….
– Tuyết Lan, mày mới nói gì cơ? – Tiếng Trang Linh hét lên trong điện thoại.
– Tao nói là tao sẽ xử con nhỏ đó, mày điếc à? – Tuyết Lan bực bội
– Mày có điên không? Coi chừng phạm pháp đó.
– Không có đâu mà mày lo, thế lực của ông già nhà tao dư sức bưng bít mà, với lại nếu có chuyện gì cũng không tới lượt tao hưởng đâu – Tuyết Lan cười đểu.
– Mà mày tính làm gì?
– Tao sẽ cho người lái xe đụng nó, giống như một vụ tai nạn vậy.
– Tại sao chứ? Vì một người con trai ư? Đáng không hả Lan, mày nên suy nghĩ kĩ đi.
– Mày im đi, sao lại không đáng? Mày biết tao yêu anh Phong bao lâu rồi không? Con nhỏ đó lấy quyền gì mà cướp anh ấy của tao?
– Mày thật là……..họ yêu nhau là chuyện của họ, mày không mừng thì thôi sao lại làm vậy chứ?
– Mày im đi, tao đã quyết rồi, không ai được cướp Phong của tao, mày đừng có mà bép xép đó.
– Tao biết rồi, tuỳ mày thôi, tao không có ý kiến.
Nói rồi, Trang Linh tắt máy, cô thở dài mệt mỏi, đã 5 năm rồi, cô và Tuyết Lan trở thành bạn thân đã ngần ấy năm, là người hiểu rõ Tuyết Lan nhất và là người duy nhất biết được những việc làm ghê tởm của Tuyết Lan. Đã nhiều lúc cô muốn dứt bỏ mọi thứ, không muốn dính dáng gì tới Tuyết Lan nữa nhưng chưa bao giờ cô làm được những việc đó.
– Xin Chúa hãy che chở cho người con gái tội nghiệp ấy
Nói rồi, cô mở mắt ra, cười buồn cho chính mình
