iếng A Nguyên la hét, thật giống như có người nào đó muốn xông vào, hắn vọn tới trong phòng vẫy tay gọi hai tên vệ sĩ canh cửa phòng Dung Ân, anh người không hề nghi ngờ, sải bước đi theo ra ngoài.
Dung Ái rón rén mở cửa, đi qua hành lang, tới trước cửa phòng Nam Dạ Tước, nhanh chóng lẻn vào, cũng đem cánh cửa đóng lại.
Bên trong chỉ mở một đàn ngủ nhỏ, mọi thứ đều được bày biện đầy đủ, chính giữa là một chiếc giường lớn, xa hoa rộng lớn như vậy, càng làm lộ ra vẻ gầy yếu của Dung Ân. Cô co rút than thể, những sợi tóc đen bong đẹp mắt tản mát dưới than, quanh người cũng được che kín bằng áo ngủ bằng gấm, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay. Dung Ái đến gần nhìn kỹ, cô vẫn còn ngủ, hai đầu lông mày khẽ nhăn lại, dường như ngủ không yên ổn.
Không thể nghi ngờ đó là một cô gái xinh đẹp, khó trách Nam Dạ Tước rung động.
Khoé miệng Dung Ái nhếch lên khinh thường, nhưng so với cô Dung Ân cũng xinh đẹp không kém, lại nói người phụ nữ này nhìn qua, dáng vẻ kệt sức, sắc mặt tái nhợt, Nam Dạ Tước chọn trong vô số người, làm sao có thể chọn trúng cô ta?
Đến gần nhìn kỹ, lại cảm thấy là lạ ở đâu đó, hai đầu lông mày dường như có cảm giác quen thuộc.
Dung Ái thấy cô ngủ sâu như vậy, ánh mắt hiện lên chút lo lắng. Cô ta thẳng người lên, móc ống tiêm từ trong đồ ngủ ra, dùng ngòn tay trỏ gãy nhẹ phần đuôi, bơm chất lỏng trong suốt bên trong lên đầu ống, đôi chân mang dép đi đến trước bình truyền dịch, một tay đêm ống kim vào bình, chuẩn bị bơm thuốc vào.
Bỗng lúc này, cửa mở ra một tiếng răng rắc. Cô ta thất kinh, thu ống kim lại bỏ vào túi áo, xoay người sang chỗ khác, liền thấy dáng vẻ cao lớn bước vào.
“Em đang làm gì vậy?”
“Anh Tôn, thì ra là anh.” Tàn ác trong ánh mắt Dung Ái tản đi, lời nói ra khỏi miệng, mang theo chút nũng nịu.
“Dung Ái.”, ánh mắt liếc nhìn chiếc bình lay động do động tác của cô ta quá nhanh, bọn họ quen biết nhau cũng không phải một hai ngày, hắn tất nhiên hiểu rõ tính tình của cô ta, “ Tính của Tước em không còn lạ gì, anh khuyên em không nên cả gan đi nhổ răng cọp.”
“Anh Tôn, “ mặt Dung Ái tái nhợt, tay trái cắm trong túi dùng sức nắm chặt kim tiêm, “Anh nói cái gì vậy?”
Khoé miệng lạnh lùng kiên quyết của Duật Tôn nhếch lên, từ trước đến nay anh rất lười nói chuyện với người anh không vừa mắt, “ Không có gì, em đi ra ngoài đi, nơi này đã có anh trông chừng.”
“Cái gì, anh?” Dung Ái nhìn về phí Dung Ân, “Anh là đàn ông, thích hợp sao?”
Duật Tôn đi về phía bên cạnh salon, cầm lấy cây bút, “Đi ra ngoài đi, nếu không bị vệ sĩ sau khi quay lại nhìn thấy, em định giải thích thế nào với Tước đây?”
Người đàn ông cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói chắc chắn.
Dung Ái mím môi thấp giọng chửi rủa, lướt qua chiếc giường lớn kia đi ra ngoài.
Những tên vệ sĩ kia tất nhiên không tìm được cái gì gọi là kẻ đột nhập, không dám ở ngoài quá lâu, nhanh chóng quay lại.
Giấc ngủ của Dung Ân rất sâu, hoàn toàn không biết trong lúc vô tình mình đã trả qua một cuộc sinh tử.
Khi Nam Dạ Tước trở về, Từ Khiêm đang ở đó, mời vừa thay dịch truyền cho Dung Ân.
“Tôi thật không hiểu nổi, nếu đã trở lại tại sao không gặp mặt, như vậy rất vui sao?” Duật Tôn nhìn người đàn ông bên cạnh.
Nam Dạ Tước khép tờ tạp chí trong tay lại, “Cứ chơi thật đã đã, tôi muốn để cô ấy nếm thử, cái gì là sợ hãi, đối với cô ấy mà nói, tôi chính là âm hồn không tan.”
“Vì một người phụ nữ mà phí nhiều công sức như vậy, vui đùa một chút là được rồi, Tước, chìm đắm vào không đáng.”
Nam Dạ Tước đặt tạp chí lên bàn trà, “Phụ nữ chơi nhiều quá sẽ hư hao thân thể, đặc biệt loại như cậu, chơi trẻ……em”
“Mẹ,” Duật Tôn nhẹ mắng, khoé miệng rõ ràng không giận mà cười, bộ dạng gợi cảm lưu manh, “ Tôi không có chơi trẻ em, trên người sinh viên có mùi vị tôi thích, buông thả cũng buông thả vừa đúng.”
Nam Dạ Tước không rảnh đôi co với hắn, đứng dậy đi đến bên giường, “Cô ấy không sao chứ?”
“Không có gì đáng ngại, đợi thuốc an thần tan hết, sẽ tỉnh.”
Nam Dạ Tước gật đầu, nửa người trên cúi xuống,hai cánh tay chống ở hai bên hông Dung Ân, “Ân Ân, tôi sẽ là cơn ác mộng của em, em trốn cũng trốn không thoát, bỏ cũng không xong, ngày nào đó, nếu tôi thật chết đi, sẽ kéo em theo làm đệm lưng!”
Dung Ân mơ hồ lắc đầu, cô không nhớ gì rõ ràng cả, nhưng những lời này giống như là có người cúi bên tai cô thì thầm, khắc sâu dị thường.
Giơ mí mắt nặng ngàn cân lên, đập vào mắt, là màu trắng chói mắt, mùi thuốc khử trùng rất nặng, đầu Dung Ân đau muốn vỡ tung, ngực buồn bực giống như bị đè ép bởi một tảng đá lớn, cô mở ra đôi môi khô khốc, “Ưm….”
“Cô đã tỉnh lại.” Y tá đá điều dịch đi tới bên người cô.
Dung Ân nhìn bốn phía, xác định đây là bệnh viện, cô cố gắng nhớ lại, cũng chỉ nhớ rõ cảnh tưởng xe taxi bị đụng lật nhào, “Sao tôi lại ở đây?”
“Cô bị tai nạn xe, là người đi đường mang cô đến.”
Đầu óc Dung Ân trống rỗng, cô nhớ mang máng có người nói chuyện với mình, còn mơ hồ cảm giác thật giống với có tiếp xúc thân thể. Cô vén chăn lên, thấy mình mặc quần áo bệnh nhân, “Xin hỏi, quần áo của tôi đâu?”
Y tá có chút không kiên nhẫn, chỉ chỉ cái
