Duck hunt
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220774

Bình chọn: 8.5.00/10/2077 lượt.

ai, Dung Ân liền chui vào trong chăn.

Những lúc yên tĩnh, bên tai cô luôn văng vẳng những thanh âm ồn ào, khiến cô không sao ngủ được, ánh trăng xuyên thấu qua ban công chiếu rọi vào trong phòng, vừa đủ hiển hiện khoảng trống bên cạnh cô.

Trên tầng cao nhất của khách sạn Cao Tửu, trong phòng tổng thống, hương thơm của tinh dầu phảng phất dìu dịu, rèm cửa mở ra, có thể thu trọn vào tầm mắt toàn cảnh thành phố Bạch Sa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Phi Vũ tựa trên vai Nam Dạ Tước, đôi mắt cô ta mơ màng, nãy giờ vì uống rượu vang đỏ, đầu óc cũng đã váng vất. Người đàn ông một cánh tay siết chặt bả vai cô ta, một nụ hôn nhẹ đáp xuống vầng trán sáng bóng của cô ta, một đường đi xuống, đôi môi tiếp xúc, nụ hôn trở nên triền miên không dứt.

Nam Dạ Tước mở to đôi mắt, nhận thấy sự ngượng ngùng của cô ta, lại ẩn chứa cả sự sợ hãi, anh ta xoay người, đem Hạ Phi Vũ đặt ở trên giường, “Chuẩn bị sẵn sàng rồi?”

Cô biết rõ người đàn ông này không thích sự chủ động, hai tay khẩn trương đặt lên ngực, “Tước, không phải anh đối với em khác sao?”

Người đàn ông nghe vậy, đôi mắt liền trở nên u ám, hai tay chống bên cạnh hông cô bắt đầu nảy sinh ham muốn. Hạ Phi Vũ nhận ra tình thế, vội vàng ôm lấy thắt lưng Nam Dạ Tước, thôi không ngăn chặn động tác của anh, cô đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội.

Nơi nhạy cảm va chạm, đôi mắt u ám của Nam Dạ Tước nheo lại, hai tay buông lỏng, toàn thân đè nén…..Bên kia, Dung Ân vẫn nằm thao thức, mùa đông cô có thói quen không bật lò sưởi, nhưng luôn có Nam Dạ Tước nằm cùng, chăn đã bị cô đạp ra toàn bộ, khiến chính cô phải chịu lạnh, toàn thân cũng run lên.

Thao thức suốt đêm, vừa thiếp đi không được bao lâu, giữa lúc ý thức hãy đang mơ hồ, từ bên dưới lại truyền đến tiếng động, giống như có người đụng phải vật gì đó.

Dung Ân trở mình muốn ngủ tiếp.

Khi Nam Dạ Tước mở cửa, chỉ thấy cô đang nằm yên trong chăn, hai mắt nhắm nghiền, anh nghênh ngang đi qua, đem thân thể ngã xuống giường, vừa vặn nằm vào khoảng trống bên cạnh Dung Ân.

“A….”, cô vừa muốn ngủ, bỗng nhiên bị giật mình tỉnh giấc.

Dung Ân mở to hai mắt, giữa lúc đang hoang mang, nhận ra người đàn ông bên cạnh, lúc này mới bình ổn lại hô hấp, “Anh về rồi”.

“Ừ”, một cánh tay Nam Dạ Tước vòng qua người Dung Ân, đối diện người đàn ông, Dung Ân thuận tay mở đèn đầu giường, vừa quay đầu, liền trông thấy những dấu hôn vẫn còn để lại rõ ràng trên cổ anh. Cô xem như không nhìn thấy, nhìn đồng hồ, đã là ba giờ sáng.

Vì ngủ không ngon giấc, Dung Ân cảm thấy đầu đau như búa bổ, cô muốn gắng ngủ thêm một chút, nhưng thể lực Nam Dạ Tước vẫn mạnh mẽ khôn cùng, anh nằm đè lên người cô, bàn tay không kiêng nể tùy ý thăm dò, khiêu khích, đôi môi mỏng kề cận khóe miệng Dung Ân.

Mùi nước hoa của người phụ nữ còn lưu lại trên cơ thể người đàn ông ngay lập tức xộc vào cánh mũi, mùi hương mà cô biết rất rõ, là của Hạ Phi Vũ.

Hai tay cô đẩy ra, “Anh đi tắm đi, tôi đang mệt”.

“Cùng người khác ra ngoài gặp gỡ sao không mệt?”, đôi mắt thoạt đầu nhắm chặt của Nam Dạ Tước đột nhiên mở ra, Dung Ân biết anh ta quay về chắc hẳn chỉ để làm chuyện càn rỡ quấy nhiễu. “Chúng tôi chỉ đi ăn cùng nhau một bữa cơm”.

“Cô không cần giải thích với tôi”, Nam Dạ Tước hai tay đặt áp sát hai bên hông của Dung Ân, chống đỡ toàn bộ sức lực của cơ thể, “Tôi không có hứng thú phá bĩnh chuyện của các người, Dung Ân, lúc này Diêm Việt chỉ cần vẫy tay, cô cho rằng có thể đường đường chính chính trở về bên cạnh anh ta? Anh ta cho cô tiền viện phí, vậy nên, cô lại có thể ngóc đầu dậy?”.

Dung Ân cố gắng khống chế bản thân, cau chặt mi tâm, “Tôi không có”.

“Không có? Tôi không tin”, Nam Dạ Tước hai tay nắm lấy cổ tay Dung Ân, ghìm chặt trên đỉnh đầu cô, “Hôm nay là ngày gì, hả? Nếu không phải cô muốn gương vỡ lại lành, sao còn cùng anh ta ra ngoài?”.

“Chỉ là ăn một bữa cơm thôi”, Dung Ân hận không thể cắn lưỡi chính mình mà chết ngay lập tức để giải trừ khuất tất, việc gì phải cùng anh ta đôi co chấp nhất, “Anh không phải cũng thế sao, anh và quản lý Hạ cùng ra ngoài, còn tính toán cái gì?”.

“Cô quản tôi?”, sự giận giữ khiến anh không khỏi cười thành tiếng, “Tôi và cô không giống nhau, cô và tôi, lại càng không giống nhau”.

Dung Ân bị ép đến cùng quẫn, nghe lời người đàn ông nói, cô chỉ có thể cười tự giễu, đem khuôn mặt hướng về nơi khác né tránh, không muốn tiếp tục giằng co.

Nếu đã có thành kiến sâu sắc, có thể thay đổi được bao nhiêu?

Nam Dạ Tước siết chặt tay cô, nhưng lại vô tình chạm phải nhẫn đeo trên tay phải của Dung Ân, anh kéo xuống nhìn, “Đây là cái gì?”, Trước đây, anh dường như không để ý qua.

Dung Ân nhìn theo tầm mắt anh, đó là khi trước lúc đính hôn, cô và Diêm Việt cùng đi chọn một đôi nhẫn, đã đeo vào, sau này cũng chưa từng tháo ra. Người phụ nữ, vẫn luôn như vậy hành động theo cảm tính, cho dù vết thương lòng có sâu đến cỡ nào, vẫn chấp nhất ôm lấy những hồi ức, không chịu buông tay.

Nhận thấy ánh mắt của Nam Dạ Tước ngày một u ám, Dung Ân vội vã nắm tay thành quyền, bảo vệ chiếc nhẫn, “Không có gì, chỉ là nhẫn thông thường”.

“Thông thường?”, cô cho rằng,