Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220361

Bình chọn: 8.5.00/10/2036 lượt.

có mẹ, cô biết rõ chính bản thân nên dừng lại ở đâu cho giữ đúng chừng mực.

Cô muốn rời đi, bàn tay đã buông ra của Diêm Việt một lần nữa vẫn cố chấp, “Ân Ân, anh không ép, nhưng chí ít, có thể cùng anh ăn cơm tối được không?”

Bước chân cô dừng lại, người đàn ông đứng dậy theo sau, “Chúng ta không nên cô độc trong ngày Lễ tình nhân”.

Bầu không khí trên đường phố, trước nay vẫn luôn ám ảnh Dung Ân, những ngày này, luôn luôn nhắc nhở cô, chính mình là kẻ cô đơn.

Không nỡ từ chối, càng thật sự không muốn một mình ở lại trong căn phòng trống trải.

Đi xuống dưới tầng, vú Lưu đã chuẩn bị xong bữa tối, “Thiếu gia, Ân Ân, có thể ăn cơm rồi”.

“Không, chúng tôi ra ngoài ăn”.

“Việt”, Dung Ân nhìn vào bàn bày biện rất nhiều món ăn, “Chúng ta ăn ở nhà được rồi”, miễn là, cô không ở một mình là tốt rồi.

“Vú Lưu, bác vất vả rồi ạ”, Diêm Việt mặc áo khoác, đi tới kéo tay Dung Ân, “Anh đưa em ra ngoài”.

“Cứ từ từ”, vú Lưu đột nhiên vui vẻ, “Hai người đi đường cẩn thận”.

Xe đi ra khỏi biệt thự, khi đi tới chợ, Diêm Việt để cô lại trên xe, khi quay về, trong tay anh là hoa và sô-cô-la. Những thứ biểu trưng lãng mạn nhất, đều không hề thiếu.

Đóa hoa hồng diễm lệ đang đua nhau khoe sắc, tỏa hương nồng đượm, Dung Ân ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang chuyên chú lái xe của Diêm Việt, nhưng người đàn ông này, tại sao với cô mỗi lúc một xa lạ?

Đi đến nhà hàng, là Cao Tửu, xe dừng lại, Dung Ân vẫn như cũ không động đậy.

“Ân Ân?”

“Chúng ta đi nơi khác được không?”, Nơi này Nam Dạ Tước thường xuyên tới, cô sợ rằng sẽ không may bắt gặp.

“Anh đã đặt bàn rồi”, Diêm Việt xuống xe, một tay vòng ra sau lưng cô, “Em sao vậy?”

Đặt hoa trong tay xuống, Dung Ân xuống xe, “Không có gì, đi thôi”.

Vào trong nhà hàng, bữa ăn Tình nhân của Diêm Việt, đủ loại thức ăn đẹp mắt bày biện trên bàn.

Dung Ân không ăn nhiều, trên bàn ăn, Diêm Việt ngồi ở phía đối diện vươn tay về phía khuôn mặt cô, dường như đã thành phản xạ có điều kiên, Dung Ân nhanh chóng né tránh.

Bàn tay người đàn ông gượng gạo dừng lại giữa không trung, “Khóe miệng em có dính cơm”.

Nói xong, cô nghiêng mặt, tự tay lau, “Ân Ân, anh ngay cả chạm vào em một chút cũng không được sao?”

Dung Ân cúi đầu, chuyên chú ăn thức ăn, đang chuẩn bị đáp lời, đầu vừa ngẩng lên, hai mắt đã đối diện Nam Dạ Tước ở cách đó không xa.

Người đàn ông đứng ngạo nghễ ở trung tâm nhà hàng, bá đạo mà cường hãn đứng chắn đường, hai tay anh ta đút túi quần, thân thể cao lớn theo tư thế đứng nghiêng, ở anh ta, lúc nào cũng toát lên khí thế dũng mãnh, dù chỉ đứng yên một chỗ, không nói lời nào, cũng khiến người xung quanh cảm thấy một áp lực đè nén mạnh mẽ.

Yết hầu cô cơ hồ như đang bị tắc nghẹn, bốn mắt đối diện cùng một lúc.

Động tác của Hạ Phi Vũ thân mật quấn lấy cánh tay người đàn ông, Nam Dạ Tước khóe miệng dường như đang cong lên, như có như không, thần sắc tràn ngập sự nguy hiểm.

Dung Ân vội vã cúi đầu, nơi đông người, anh ta hẳn là sẽ không hành động tùy tiện.

Nhận thấy cô chột dạ né tránh, Nam Dạ Tước nụ cười ngày một cứng nhắc, ám muội.

Anh bước đi bình ổn về phía trước, Hạ Phi Vũ không theo kịp, “Tước, gia đình người ta đang đi ăn, chúng ta không nên làm phiền….”

Chỉ là lời chưa dứt, Nam Dạ Tước đã đi đến trước bàn của hai người, vì ngồi quay lưng, Diêm Việt trước đó không phát hiện ra anh, “Anh muốn gì?”.

Người đàn ông không đáp lời, thân ảnh anh ta vừa đủ che khuất khuôn mặt Dung Ân, một tay để trong túi quần bỏ ra, trong lòng bàn tay là một hộp đồ trang sức.

Thấy anh ta không giận dữ cũng không tha thứ, cô trái lại càng cảm thấy luống cuống.

“Đây vốn là tặng cho cô”, Ngày lễ Tình nhân, anh không thể đi cùng cô, quà cũng đã chuẩn bị từ trước, lại không nghĩ rằng, cô vẫn như cũ tùy tiện hành động.

Cùng lúc đó là vô số những ánh mắt đang chăm chú nhìn vào Dung Ân, không đợi được phản ứng của cô, Nam Dạ Tước lùi về sau vài bước, một cánh tay chặn lối đi của nhân viên phục vụ.

“Quí khách cần gì ạ?”

Người phục vụ đang cầm trên tay một khay thức ăn, Nam Dạ Tước nghiêng mặt nhìn, đem hộp đồ trang sức trong tay bỏ vào trong bát canh còn phân nửa, “Vứt nó vào thùng rác”.

“Vâng”, người phục vụ hai mắt mở to ngạc nhiên, nhìn tên thương hiệu ghi trên hộp đồ, chỉ biết chắc chắn đây là một món trang sức đắt giá, xa xỉ.

“Rác rưởi, giữ lại bẩn tay!”, Nói xong cùng Hạ Phi Vũ rời đi, cũng không quay đầu lại lấy một lần.

Hộp trang sức chìm trong bát canh, vỏ ngoài đã bắt đầu bị làm hư, người phục vụ chưa từng trải qua tình huống này, không biết xử lý ra sao, chỉ biết đứng yên tại chỗ.

Dung Ân làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn cơm, nhưng nỗi lòng lại dấy lên những cảm xúc khó diễn tả, một lần nữa, kết cục lại là thùng rác.

Ăn xong cơm tối, Diêm Việt vốn định đưa cô về, nhưng Dung Ân đã mệt đến rã rời, kiên trì muốn tự mình về nhà, Diêm Việt cũng không miễn cưỡng cô, để mặc cô làm theo ý mình.

Căn nhà trống trải, vắng vẻ, cũng không sáng đèn, Dung Ân chỉ biết Nam Dạ Tước vẫn chưa về.

Xỏ dép trong nhà, dò dẫm trong phòng khách tối đen như mực, cuối cùng cũng lên được tầng h


Pair of Vintage Old School Fru